Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Loanh quanh có mỗi chuyện này:)



Không biết tin cậy được bao nhiêu phần trăm, nhưng theo cái bản đồ này thì ta hơn Tàu nhưng thua Tây và đặc biệt thua châu Phi xa lắc


Các bác tự nghiên cứu đi nhé!:)


À mà dưới 18 tuổi với hay cả thẹn thì đừng vào.

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

101 mẹo vặt (0): Làm thế nào để xem phim truyền hình?




Lẽ dĩ nhiên, để xem phim truyền hình, trước hết bạn cần có một cái tivi. Thời này tivi dứt khoát phải có màu, màn hình nhất định phải phẳng, plasma thì tốt, còn không LCD cũng tạm được.  Kế, tivi phải được nối với ăng-ten, hoặc sang hơn thì nối cáp.  Ở Sài Gòn, bạn có thể lựa chọn giữa SCTV và HTVC. (Tất nhiên, lựa chọn chỉ là một khái niệm tương đối, vì không phải cứ muốn đài nào được đài nấy - có những địa bàn bạn chỉ có thể đăng ký SCTV, địa bàn khác chỉ đăng ký HCTV, nên không có chuyện chán đài này thì nhảy sang đài kia.  Cả hai đều có giá thuê bao hàng tháng bằng nhau, và chất lượng cũng khó lòng phân biệt.) Ngoài ra, còn có VTC chuyên bán đầu thu kỹ thuật số, mỗi năm bán một mẫu đầu thu mới mà không có gì đảm bảo mẫu đầu thu đó sẽ tiếp tục dùng được trong các năm kế tiếp khi mẫu đầu thu mới hơn ra đời.

Giải quyết xong vụ tivi, ăng ten, cáp, kỹ thuật số, bạn đã giải quyết xong yếu tố vật chất.  Tiếp theo là yếu tố con người - nghĩa là bản thân bạn. Bạn cần phải có thời gian, không phải nửa tiếng, một tiếng mà là nhiều tiếng một tuần, và rất nhiều tiếng một tháng, vì phim truyền hình đúng nghĩa phải kéo dài năm này sang tháng nọ.  Tôi có biết một anh bạn, đi đâu thì đi, cứ tới chín rưỡi hàng đêm là phải ngồi trước tivi. Như vậy, ngoài thời gian, người ta cần phải có cả kỷ luật nữa.

Có tivi, có thời gian và sẵn sàng ghép mình vào kỷ luật, bạn đã sẵn sàng để xem phim truyền hình chưa? Có khi là chưa…

Hôm nọ, tôi ghé vào hàng bánh cuốn gần nhà.  Đó là một hàng bánh cuốn gia đình, nghĩa là phòng khách được tận dụng làm cửa hàng, chủ nhà đích thân ngồi tráng bánh cuốn, còn giữa nhà thì tivi vẫn bật.  Tôi đi ăn một mình, chẳng phải trò chuyện với ai, thế là vừa ăn tôi vừa nghếch mắt lên tivi.  Xem không đầu, không đuôi, nên tôi không biết phim tên gì, đề tài gì, diễn viên là ai, nhưng trong khoảng 15 phút ở hàng bánh cuốn, tôi thấy ba nhân vật chính thường xuyên xuất hiện là một nhóm bạn hai cậu con trai và một cô gái tầm ngoài hai mươi một chút.  Cô gái thường xuyên đội một cái mũ lưỡi trai trên đầu.  CHÚ Ý: Đây là một chi tiết quan trọng, quan trọng như con mèo của Hermione Granger lúc nào cũng chực vồ con chuột của Ron Weasley vậy! Sỡ dĩ tôi cố thu hút sự chú ý của bạn, là vì, với kinh nghiệm mấy chục năm làm người, cho dù cô gái kia  lúc nào cũng sùm sụp mũ lưỡi trai, thì rõ ràng với nước da ấy, giọng nói ấy, điệu bộ ấy, hình thể ấy (you know what I mean, huh?) chỉ có thế là con gái chứ chẳng thế nào khác được.  Thế cho nên, tôi thấy hết sức bình thường khi cô ấy bị mẹ giật mũ lưỡi trai làm xõa mái đóc đen mà bóng mượt (chắc nhờ gội dầu Sunsilk trị gàu).  Ấy vậy mà khi đó khuôn hình máy quay cho thấy vẻ sững sờ trên mặt cậu con trai (“cậu-sững-sờ”).  Cảnh tiếp theo, cậu này tìm cậu bạn kia uýnh một cái vì cho rằng cậu kia toa rập (“cậu-toa-rập”) lừa dối mình. Cảnh tiếp theo nữa, hai cậu con trai và cô gái  - lúc này không đội mũ lưỡi trai nữa - ngồi với nhau, cậu-sững-sờ chất vấn cô gái: “Nè, rốt cuộc thì bạn là con gái hay con trai hả?”.

Không bút nào tả xiết sự sững sờ, à không, sự choáng váng của tôi lúc đó. Mèn ơi, bây giờ năm 2011, còn có mỗi năm là tận thế, chớ có phải thời Hoa Mộc Lan với Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài đâu mà gái giả trai dễ dàng đến vậy?  Có chăng, là các nhà sản xuất phim truyền hình có công làm cho mọi sự trở nên đơn giản, dễ dàng hơn gấp ngàn lần; hoặc là, họ tưởng họ đang làm phim cải lương, nơi nhân vật có quyền trúng đạn ( trúng tên/ trúng độc) ngã xuống trên đường băng tân sơn nhất nhưng bỗng vụt đứng lên ca thêm một hơi dài.  Tôi ra khỏi hàng bánh cuốn quên cả lau mồm.

Thế mới biết, để xem phim truyền hình, người ta cần phải rất… độ lượng.  (Hay, giật tít theo kiểu Vietnamnet: Cần lắm sự độ lượng khi xem phim truyền hình.)*

* Chú ý: Chỉ áp dụng với phim truyền hình Việt Nam.  Phim truyền hình Hàn, Trung, Nhật, Mỹ.v.v. cần những phẩm chất khác.

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Please forward this entry to as many as possible

Hẳn là trong đời làm người sử dụng email của bạn, bạn đã từng nhận một cái email nội dung đại khái thế này:

CẨN THẬN KHI ĐI XEM PHIM

Ngày x tháng y, anh N và chị M đi xem phim tại rạp Z. Khi vừa ngồi xuống, anh N thấy nhói đau ở mông. Sờ tay kiểm tra, anh N. phát hiện một cây kim được găm vào nệm ghế, bên cạnh có mẩu giấy : “Chúc mừng bạn đã nhiễm HIV!”.

Tất nhiên, cái email thực sự sẽ dài hơn, nhiều chi tiết hơn, nhưng cuối email bao giờ cũng có câu: “Hãy gửi email này đến mọi người trong sổ địa chỉ của bạn.

***

Ngày hôm qua, tôi nhận không dưới ba tin nhắn nội dung y hệt nhau từ các bạn tôi.  Tin nhắn bằng tiếng Anh, nội dung là chính phủ Nhật Bản đã xác nhận rò rỉ phóng xạ tại nhà máy hạt nhân Fukushima.  Người dân các nước châu Á hãy đề phòng, đừng ra khỏi nhà trong vòng 24 giờ sau trời mưa, đóng tất cả các cửa, .v.v.  Tin nhắn cũng không quên dặn dò, hãy chuyển tin nhắn này đến càng nhiều người càng tốt.  Do đó, tôi nghĩ là nhiều người cũng nhận được tin nhắn tương tự.

***

Để tôi nhắc bạn nhớ một thông tin chẳng lấy gì làm vui vẻ: Trong một tuần nghỉ Tết vừa rồi, cả nước có 300 người chết vì tai nạn giao thông.  Đấy là Tết, là cao điểm, còn bình quân hàng ngày trên cả nước thì có khoảng 35 người chết vì tai nạn giao thông, chưa kể số người bị  thương.  Một năm trung bình Việt Nam có khoảng 10.000 người chết ở trên đường.  Tai nạn giao thông là nguyên nhân gây chết người số một ở Việt Nam hơn cả lao, cúm gà, HIV/AIDS...  Đối với hầu hết chúng ta, mối nguy lớn nhất, và thường trực nhất, là xe cộ và đường sá, vì làm sao sống mà không đi ra đường, chứ không phải là mối nguy do kim châm vào đít hay phóng xạ rớt xuống đầu.

Thế cho nên, không bàn cãi đến tính đúng sai của những email hay tin nhắn ở trên, có lẽ chúng ta nên gửi cho cho nhau những email hay tin nhắn như thế này hơn:

·         Say xỉn thì đừng lái xe - lái xe thì đừng say xỉn;
·         Người ta có thể vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, nhưng người ta nhất thiết phải mở mắt khi lái xe;
·         Đi chậm, quan sát kỹ và nhường đường cho người khác thay vì phóng thật nhanh và bóp còi ầm ĩ.  Hãy về nhà rồi muốn bóp gì thì bóp;
·         Đừng cắt đầu ô tô, vì thắng ô tô không phải lúc nào cũng ăn;
·         Nếu phóng xe từ trong hẻm ra, hãy ngó ngược ngó xuôi rồi hẵng ra đường chính;
·         Đường dành cho xe chạy, không phải để thả diều hay đánh cầu lông;
·         Nhớ đội mũ bảo hiểm VÀ cài dây thật chặt;
·         Hãy đi khi đèn xanh và dừng khi đèn đỏ, chứ không phải chỉ dừng khi có công an;
·         Chớ vượt xe khác khi đang vào khúc quanh, bạn còn nhiều cơ hội khác để qua mặt cái thằng chết tiệt đang bò trước mặt;
·         Đi đúng đường, ngủ đúng giường.

Vân vân và vân vân, đừng quên thêm vào cuối mỗi tin nhắn hay email: “Hãy gửi tin nhắn/email này đến tất cả mọi người trong sổ địa chỉ của bạn.”

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Updates



- Where the hell have you been, Mun?
- I've been stuffing dusts into my lungs, and as a result, I've been coughing like hell.
- So you've been to hell?
- Nope. But surely I put someone to hell.
- Where's someone now? Is he still in hell?
- He's on exile.
- What's the consequence of that someone being on exile?
- I'm not able to return to my intellectual life until he's returned.
- You sound intellectual.
- Kind of.  I've been sleeping, sitting, dining on ten centuries of world literature.  Like Marco Fogg, you know?
- Poor the world literature.  I guess you should get that someone back soon.
- It's a real challenge.  I heard he's broke, broken-hearted, brr...
- Listen.  I have an advice for him.
- What's that?
- Be calm.
- Okiedokie.

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Tiếp tục chuyên đề bí mật


Bí mật của tôi

Năm nay, tôi ba mươi lăm tuổi, và tôi có một bí mật muốn kể cùng bạn.
Tôi chỉ kể bạn nghe, bạn hãy hứa không kể cho ai khác, và đừng tìm cách gặp tôi khi chuyện kể xong.
 
Tôi có răng từ khi mới sinh ra, không phải một chiếc, không phải hai chiếc, mà nguyên hàm.
Có điều, tất cả đều sâu, sâu từ khi tôi mới sinh ra.
Vì thế, đã ba mươi lăm năm nay tôi không ngủ
đã ba mươi lăm năm nay tôi thức
và nhức
cùng những chiếc răng sâu
 
Những chiếc răng chưa bao giờ không sâu
Những chiếc răng chưa bao giờ không đau
 
Chuyện của tôi chỉ có thế thôi bạn đã nghe xong và hãy hứa đừng tìm gặp tôi vì tôi trông già nua và tiều tuỵ cứ như vì tôi tám mươi tuổi dù thật ra tôi chỉ
ba mươi lăm.
 
Nếu bạn kể lại chuyện này cho ai khác
Tôi thề sẽ truy tố bạn
trước
toà-án-răng-sâu.
 
5/2010