Hiển thị các bài đăng có nhãn sex. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sex. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

Mình nói chuyện gì khi mình nói lại nói chuyện đời

Mình nói chuyện gì khi mình nói lại nói chuyện đời tất nhiên là phần hai của Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện đời. Theo kiểu Holywood, phần hai phải có một vài nhân vật cũ từ phần một cộng thêm một vài nhân vật mới, ngoài ra phải có những chi tiết mang tính “xuyên suốt” để làm sợi chỉ đỏ, buộc cho phần hai khỏi rơi khỏi phần một. Nhân vật chính của phần một trong trường hợp này là hoa trái nên đương nhiên nhân vật chính của phần hai cũng là hoa trái. Bối cảnh phần một là Trung Quốc và Việt Nam. Bối cảnh phần hai sẽ là Việt Nam và Úc. (Thông thường, phần 2 cũng chán hơn!)

***

Ở bang Victoria, Úc, nhà thổ là hợp pháp, điếm là một nghề cao quý như bao nghề khác, tuy nhiên, vào nhà thổ hoạt động mà không sử dụng hoa trái là bất hợp pháp. Xin lỗi bạn vì tôi chưa kịp nghiên cứu kỹ khi không sử dụng hoa trái ai bị coi là người phạm luật, khách hay là chủ, nhưng hình như là chủ. Trong trường hợp ở đây, có anh chàng vào nhà thổ hoạt động, nhưng có lẽ do không sử dụng hoa trái, hoặc sử dụng hoa trái chất lượng đểu (made in China?) nên hậu quả nghiêm trọng xảy ra: một đứa bé chào đời.

Thoạt đầu, anh ta, một người đàn ông có vợ, đồng ý hỗ trợ cho mẹ đứa bé 100 đô một tuần. Sau một thời gian anh ta mất việc, việc trợ cấp trở thành gánh nặng, anh đâm đơn ra tòa và kiện người phụ nữ kia vì đã vi phạm luật thương mại Úc. Anh cho rằng giữa anh và người phụ nữ kia có một “quan hệ tiêu dùng”, và một điều khoản ẩn của hợp đồng là người phụ nữ phải sử dụng mọi biện pháp có thể để tránh xảy ra trường hợp thụ thai. Anh ta không phủ nhận mình là cha đứa trẻ nhưng chỉ không muốn tiếp tục trả tiền trợ cấp. Tạm thời, anh đã bị tòa bác, nhưng anh vẫn còn quyền kháng cáo. Tòa sơ thẩm cũng chỉ cho anh con đường sáng: anh có thể kiện nhà thổ và/hoặc mẹ đứa bé do đã gây “thiệt hại” cho anh.

Người ta ngờ rằng hai nhân vật chính trong vụ án này có một quan hệ trên mức “tiêu dùng” do việc người phụ nữ có thể xác định ai là cha đứa trẻ trong số rất nhiều người vào nhà thổ hoạt động, còn anh chàng kia không phủ nhận mình là cha. Riêng đứa trẻ, không biết lớn lên nó sẽ nghĩ gì khi biết rằng sự có mặt trên đời của mình chả ai mong muốn, và cha mẹ nó còn kiện cáo nhau vì 100 đô một tuần?

***

Hôm qua, các bạn gợi ý tôi viết entry Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình. Nói thật viết thì dễ thôi, có gì mà không dám viết. Viết xong mà post mới khó:) Dạo này, blog này nhiều người đọc:) post gì cũng ngó trước ngó sau, chuyện riêng tư ai dám toang toác lên mạng. Bạn nào mời tôi uống café (hay tặng sách cho tôi) tôi kể riêng cho nghe.

Nhân nói về chuyện riêng tư, tôi nhớ hôm nọ đọc cuốn Ngầm của Murakami. Tác giả kể rằng ông gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm các nhân chứng của vụ đầu độc hệ thống tàu điện ngầm Tokyo bằng chất sarin. Lý do là các bệnh viện, nơi cấp cứu các nạn nhân sarin, bảo vệ thông tin cá nhân của các nạn nhân rất nghiêm ngặt. Về điểm này, Nhật cũng giống như các nước phương Tây có quy định về bảo vệ thông tin cá nhân rất chặt chẽ; đồng thời, người dân cũng nhạy cảm khi động chạm đến những gì riêng tư. Ngày xưa, có lần tôi sơ ý hỏi một đồng nghiệp Nhật tốt nghiệp năm nào, thế mà cô nhất định không nói. Sau mới đoán cô này sợ mình đoán ra tuổi.

***

Hôm kia là sinh nhật bạn tôi, người bạn có lần tôi kể là mãi mà không lấy được visa đi Mỹ theo chồng. Lâu rồi bạn không tổ chức sinh nhật. Năm nay bạn tổ chức, vì tiệc sinh nhật cũng là tiệc chia tay bạn lên đường sang xứ cờ hoa. Chúc mừng sinh nhật và cũng chức mừng bạn đã lấy được visa. Tôi cũng tự hào vì có góp chút công sức trong đó, khi đã viết thư cho lãnh sự quán Mỹ, kèm theo cái entry kể chuyện đi ăn đám cưới bạn.

***

Hôm qua, tôi đố cô cháu gái 17 tuổi của tôi câu Ignorance is no defence có nghĩa là gì. Cháu lẩm bẩm ignorance là ngu dốt, defence là bảo vệ, không lẽ có nghĩa là ngu dốt thì không được bảo vệ. Lẩm bẩm vậy nhưng thấy kỳ kỳ nên không dám chắc. Ít ra thì cháu còn thấy kỳ kỳ, không như bác tuyên huấn của tathy.com năm xưa, một con người thông thái và đáng kính như các bác tuyên huấn khác, cứ nhất định dịch là câu này là Sự ngu dốt thì không được bảo vệ. Vâng, các bác như cứ như thế thì ai bảo vệ các bác được.

***

Cũng hôm qua, có một người mà tôi đón đọc từng bài báo, từng entry với một sự cảm phục sâu sắc mất việc. Có ai bảo vệ anh không? Biết nhiều thì tội nhiều anh nhỉ. Biết mà còn dám viết, dám nói nữa thì tội to đùng rồi.

***

Mấy hôm đi vacation với cụ bà cứ ngâm nga câu “đời là cái đinh, tình là cái que, vợ là con muỗi vo ve, lơ mơ đập phát chít”. Đời là cái đinh gì đâu, mình nhỉ? Mình lại nói chuyện đời thì biết nói chuyện gì bây giờ?

Chán, chả buồn nói.

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

Xúc sắc thống kê

Sáng mở mắt, đánh răng xong, kẹt xe một tiếng rưỡi đồng hồ, chui vào facebook thấy có bạn tự nhận mình ki bo, thế mà cũng mua đến những hai cuốn của Thuận. Bạn ấy nói thêm đọc đến Vân Vy thì chán Thuận rồi. Tôi nói leo tôi cũng đọc ba cuốn của Thuận, thích mỗi T mất tích còn Vân VyChina Town đều chán, riêng Paris 11/8 thì chưa đọc. Căn cứ vào thống kê thì xác suất chán khi đọc Paris 11/8 là 66.6%, do đó tôi đã có một quyết định hết sức data-driven là không đọc Paris 11/8:) Nói khoác một tí thế chứ cái gì liên quan đến data là tôi cực dở, và hầu hết quyết định tôi đưa ra trong cuộc sống cũng như trong công việc là dựa vào intuition. Do đó, nếu chẳng may bạn nào ép một cành forget-me-not vào Paris 11/8 rồi tặng tôi thì rất có khi tôi sẽ đọc ngay tức khắc.

Tin hay không thì tùy, nhưng hình như tôi đã từng học cái môn xúc xắc thống kê này ở trường luật. Cũng có thể tôi nhầm, hình như cái môn đã làm khổ tôi ở trường luật là Toán cao cấp chứ không phải xuất sắc thống kê. Đằng nào thì đối với luật sư hay thẩm phán tương lai, hai môn này cũng vô bổ ngang nhau. Trường luật ngày ấy còn dạy hàng tấn môn vô bổ khác, trong khi những thứ rất quan trọng như Rousseau hay Montesquieu chỉ được đề cập rất qua loa. Mà thôi, nói xấu trường luật in ít kẻo có thầy cô giáo cũ nào đi ngang lại bảo là ăn cháo ấy bát. Cũng mở ngoặc ngày ấy tôi rất ít ăn cháo ở trường, tuy đến trường rất chăm nhưng thường ngồi ở quán cafe hoặc đánh bài tiến lên với các đồng đội. Tôi sống lay lắt được là nhờ cháo (và mì gói) ở Thư viện tổng hợp.

Tôi cũng xin thông báo là trình độ IT của tôi đã nâng cấp vượt bậc. Ngày hôm qua tôi đã gắn được Google Analytics vào trang này, giờ thì chắc chắn tôi sẽ biết có nàng tiên cá nào ở đảo Cortu ghé thăm hay không. Trước đây chỉ nhìn được người đọc blog này đến từ quốc gia nào. Chẳng hạn ngày hôm qua thì các bác đến từ Canada tăng lên khá nhiều. Hầu hết các bác này là độc giả của diendan.org vào theo link của entry Chúng ta đến từ đâu. Điều này thì không giỏi xúc sắc thống kê cũng nhìn ra được. Các bác có comment trong entry đó sắp chuẩn bị nổi tiếng :) vì diendan.org có khá nhiều độc giả. Nhờ link của các bác ấy mà lần đầu tiên số khách lần đầu của blog này áp đảo số khách quen trong ngày.

Theo truyền thống chuyện nọ xọ chuyện kia, thì tôi sẽ nói tiếp rằng không cần biết xúc sắc thống kê cũng biết trước được chị Hạnh Dung ở báo Phụ nữ sẽ tư vấn như thế nào, vì chị ấy tư vấn lần nào chẳng giống lần nào. Xác suất đoán trước được tư vấn của chị là 90% tăng lên 100% nếu như câu hỏi có liên quan đến cái ngàn vàng. Thế nào chị cũng mắng cho bạn gái ấy một trận vì tội mới quen anh chàng kia có ba ngày/ 1 tuần/ nửa tháng mà đã trao cái ngàn vàng cho người ta; sau đó sẽ đến đoạn giảng giải đại loại con trai không có gì để mất còn con gái thì có cho nên em phải thế này thế nọ thế kia; cuối cùng, chị sẽ kết luận anh chàng kia là lợi dụng/ Sở Khanh/ không đáng tin cậy đại loại thế.

Báo thì thể nào chả nhiều người đọc, nên tư vấn như của chị Hạnh Dung trở thành “tư tưởng chủ lưu/chính thống” về vấn đề vàng bạc này, còn thực tế như thế nào thì các bác biết cả rồi đấy, cứ gọi là vàng ảnh vàng anh nếu phải tay anh… Đang nghĩ, nếu tôi mà đóng vai chị Hạnh Dung thế nào cũng bị đấu tố. Mới trưa qua trong giờ ăn tại công ty tôi và một anh bạn khác đã nồng nhiệt tư vấn cho một bạn gái trên 30 khá dễ thương mà chưa có người yêu lên ebay rao bán cái ngàn vàng đi, vì để quá đát thì còn giá trị gì nữa, bán sơm sớm còn gỡ gạc được tí. Nhân nói đến đề tài này, tôi kèm theo đây hai cái link tôi thấy hay: một cái về chuyện giáo dục giới tính ở Mỹ, và cái thứ hai là câu chuyện của nhà văn Lý Lan.

Cuối cùng, nếu cuối tuần đọc trang 360 độ yêu của báo Tuổi Trẻ, xác suất kiếm được chuyện cười cũng rất cao. Mới đây nhất là chuyện một bạn gái tự nhận mình thông minh quá nên không có người yêu . Đọc bài của bạn gái này xong, tôi thấy bạn ấy không có người yêu là phải, đàn ông gặp bạn chắc chắn chạy mất dép, nhưng không phải vì bạn thông minh như bạn ấy cứ tưởng.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2007

Mười một phút



Người ta có thể làm gì trong vòng mười một phút?

Hôm nọ trên chuyến bay từ Sài Gòn sang Xiamen tức Hạ Môn không phải Hậu Môn phải transit ở Hồng Kông 6 tiếng. Thông thường những lúc đợi máy bay thế này đọc sách là thú nhất. Thường sẽ mang theo những cuốn dày cộm đọc cả transit đi lẫn transit về khuyến mãi thêm thời gian ngồi trên máy bay vẫn chưa hết. Ví dụ thực tiễn về sách dày cộm bao gồm Đường xưa mây trắng của Thiền sư Nhất Hạnh, Chim vặn dây cót/thiều của anh Murakami Trần Tiễn Cao Đăng vừa đoạt giải hội nhà văn(g), Lexus và cây Olive của anh gì cứ nhớ mỗi Saint phò (tại anh này hay khoe chiếc Ford Lexus). Lần này tại bởi vì nhân dịp tình yêu CVD mới tặng cuốn Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời cũng của anh Murakami sách mỏng dính thật chẳng xứng tầm với mình tẹo nào đâm ra máy bay vừa hạ cánh Hồng Kông sách đã hết veo. Công nhận sách có tí sex đọc hấp dẫn ghê. (Mà tình yêu CVD dạo này dịch toàn dâm thư nhé. Đọc blog của chàng thì biết.) Đâm ra phải nghiến răng bỏ những 77 đô la Hồng Kông là bao nhiêu tiền Việt nhỉ tậu một cuốn của Paulo Coelho – bìa sách trên kia – Eleven Minutes.

Mở đầu truyện rất sốc nhé. Như thế này: “Ngày xửa ngày xưa có một cô điếm tên là Maria”. Kiểu mở đầu của chuyện cổ tích, nhưng thay vì ngày xửa ngày xưa có một nàng tiên cá, hay ngày xửa ngày xưa có một nàng công chúa, thì có một cô điếm nhảy bổ chửng vào. Đọc xong câu đầu là muốn đọc tiếp rồi. Mười một tuổi, cô bé Maria bắt đầu biết yêu. (Sớm hơn mình, những 12 tuổi mới thèm nắm tay con gái. Đúng là gái, mà gái Mỹ Latinh có khác.) Cô bé ngắm một cậu bé ngày này qua ngày nọ đến một ngày cu cậu hỏi mượn cây bút chì thì choáng váng mặt mày không nói được tiếng nào. Từ hôm đó lúc nào Maria cũng thủ sẵn một cây bút chì trong tay. Tả tình yêu kiểu này cute vãi.

Rồi cô bé Maria lớn lên một sáng bỗng trở thành thiếu nữ ít nhiều buồn không nói tựa cửa nhìn xa nghĩ bậy gì. Không sến như phim hàn quốc, cũng không thô tục như truyện nhiều nữ nhà văn Việt Nam đương đại (I am đàn bà ối giời ơi), những tò mò háo hức trong quá trình lớn lên của Maria, tự khám phá thân thể lần đầu, hôn lầu đầu, masturbate lần đầu, have sex lần đầu, orgasm lần đầu đều được kể tự nhiên như nó vốn dĩ phải thế. Cả cái ảo vọng trở thành ngôi sao cuốn cô sang châu Âu ending up làm điếm ở Thụy Sĩ cũng được kể bằng một giọng bình thản.

Một cliché của các cô điếm cả trong lẫn ngoài văn chương, bao gồm và tiêu biểu là Thúy Kiều, là hoàn cảnh lắm nếu không phải nhà nghèo, cha mẹ ốm đau thì cũng phải có một thằng bán tơ nào đấy. Cô nàng Maria của chúng ta thì khác. Prostitute by choice nhé. (Life is a sequence of choices, and I have to make a choice today – mình thường nói câu này với sếp mỗi khi chuyển chỗ làm, hehe). Tất nhiên cũng có phần hoàn cảnh, nhưng cô nàng hoàn toàn có thể lựa chọn khác đi. Nhưng cô nàng chọn làm điếm, rất có ý thức về sự lựa chọn của mình, và rất có ý thức trau dồi nghề nghiệp. Công nhận Tây có khác. Làm gì cũng chuyên nghiệp. Kể cả làm điếm, hehe. Mà thôi, thật ra đây không phải là chủ đề chính của truyện.

Chủ đề chính của truyện là thứ diễn ra trong vòng 11 phút. Đừng có khoác lác cả đêm nhé. Discount xuống 45 phút là vừa. Trừ đầu trừ đuôi, i.e. cởi ra và mặc vào, cộng thêm khua khoắng chân tay và vài phoney conversation, thì chỉ còn 11 phút thôi, hehe. Thế giới xoay quanh những gì diễn ra trong 11 phút.

Sacred or not sacred, it’s about sex. Cho nên hấp dẫn lắm. Suýt nữa miss chuyến bay.