Câu trên thật ra phải tách thành hai phần: phần "một niềm vui" và phần "không nín được".
Một niềm vui
Hôm nay tự nhiên nhận được cuốn Người không quê hương và một cuốn nữa quý hiếm lắm, không nói tên được, do một người giấu tên tặng, gửi đến tận địa chỉ công ty. Người này từ từ tôi sẽ truy ra là ai thôi, tôi có học qua nghiệp vụ trinh thám mà. Ấy là tôi chưa kể hôm qua tôi còn được tặng lại bộ Nhà khổ hạnh và gã lang thang. Cái số tôi là số con gì mà hay được tặng sách thế không biết.
Không nín được
Khi cầm sách lên, giở một trang ngẫu nhiên, tôi lại thấy ngay một lỗi, không nín được nên phải toang toác. Đời là thế, lỗi của mình khó nhận ra, chứ lỗi của người khác sao cứ đập vào mắt mình. Mấy người có khả năng bắt lỗi giỏi đều đi làm biên tập viên cả. Editors tend to be bad people, hehe. Hay mình xin đổi nghề.
Lỗi ấy thế này:
Kurt Vonnegut viết, "Tôi chưa bao giờ muốn sống nhăn khi ba kẻ quyền lực nhất hành tinh còn mang tên Bush, Dick và Colon."
Câu này được chú thích như sau:"Chỉ George W. Bush, Dick Cheney, Colin Powell, lần lượt là tổng thống, phó tổng thống và ngoại trưởng Mỹ vào thời điểm cuốn sách này ra đời. Tác giả cố ý viết sai Colin thành Colon nghĩa là dấu chấm phẩy."
Dấu chấm phẩy thì không có gì vui hết, mặc dù trong cuốn này Vonnegut có đả kích dấu chấm phẩy. Vả lại, "colon" không phải dấu chấm phẩy, mà là dấu hai chấm, hoặc là ruột già. Theo tôi, ở đây nó chính là ruột già, vì trước đó Vonnegut đem tên của Bush (cái chỗ rậm rì, hehe) và Dick (cái ấy, là cái ấy ấy) ra nhạo. Thế nên, “colon” ở đây phải là ruột già (đoạn cuối đường) mới ăn rơ.
Chỉ có thế thôi, tôi chưa đọc trang nào khác. Nhưng cuốn này ít trang, khổ nhỏ, chữ to, không đọc thì thôi chứ nếu đọc nhoáng là hết.