Mình biết bác Trần Mạnh Hảo trước hết từ vụ lùm xùm Thơ phản thơ, Phê bình phản phê bình oánh loạn các nhà Hoàng Hưng, Lê Đạt và nhiều giáo sư (không biết bác đâu rồi không thấy bác oánh tiếp Lý Đợi, Bùi Chát, Nguyễn Thanh Sơn etc?). Thấy bác chửi rất ác liệt (xứng đáng làm member thăng long). Sau đó mới biết bác không những là nhà văn (đã từng viết cuốn Ly hôn hay Ly thân gì đó một thời bị cấm bi giờ không còn nghe nhắc tới) mà còn là nhà thơ. Thơ bác mình biết mỗi bài Lý Bạch đăng Kiến Thức Ngày Nay ngày xưa, có đề từ hai câu của Đỗ Phủ Bạch giả thi vô địch - Phiêu nhiên tứ bất quần.* Bạn nào giỏi tiếng Hán(g) dịch hộ mình xem thử gì mà đến những bốn người không có quần. Nhân tiện Kiến thức ngày nay một thời đình đám không biết bây giờ sống chết thế nào? Nhân tiện lần nữa (nhân tiện nhiều lần thế này không biết có nên gom thành đại tiện cho nó tiện) mình đang tìm đọc lại thơ Đường, muốn tìm cuốn của Tản Đà và cuốn của Trần Trọng San, bạn nào biết đâu có mách mình mình xin tiền tạ bằng bài Lý Bạch của Trần Mạnh Hảo dưới đây. Bài này có rất nhiều trăng và rượu, đúng kiểu Lý Bạch. Có nhiều câu hay, như Cổ ta vừa với gông vua lắm/Đố vua gông nổi mùa thu vàng, hay Thơ viết xong trăng chừng tái mặt/Uống say đến mức sắp thành ta/Thơ hay có thể bị vua bắt/ Trăng nhé nghìn năm bạc tiếng gà.
LÝ BẠCH
Bóng đuổi ta ù té chạy
Khi thấy mặt mình dưới suối
Ôi trăng sáng đến mềm môi
Sáng đến chẳng còn gì để ta chơi với kiến
May còn bông lau trắng núi Nga Mi
Bướm Trang Tử làm đời ta ấm ớ
Trời cứ nhầm ta với cái ly
Chỉ sắc đẹp Dương Quý Phi mới giúp ta biết được
Khi tắt rồi ngọn lửa về đâu
Nhưng sắc đẹp lại câm hơn bóng nước
Ta đành ôm mây trắng trên đầu
Hỏi Trần Tử Ngang lối rẽ về thời trước
Trời xanh còn che nổi Hoàng Hạc Lâu?
Ôi tuyết trái mùa rắc mạt cưa
Ta không mướp đắng hóa ra thừa
Rượu kia đâu dễ làm say núi
Đá cứ vô tình khinh nắng mưa
Thời thế làm đầu ta mốc thếch
Ba Di, Thúc Tề thoát được thóc nhà Chu
Nhưng không thoát nổi vệt nhọ giữa trời của Cuội
Hằng Nga em, trăng còn phải ở tù
Ta trả Thanh bình điệu cho Đường Minh Hoàng
Gió cũng bị đày đi Dạ Lang
Cổ ta vừa với gông vua lắm
Đố vua gông nổi mùa thu vàng?
Vũ trụ là hũ rượu suông không đáy
Nên trời kia chẳng cùm được thằng say
Gió kia không sống cũng không chết
Thổi lên cho lá được ăn mày
Bớ sông Trường Giang đổ trời xuống đất
Sao bóng ta cứ núp rình ta
Mèo rình chuột ta rình trăng mọc
Nguyệt hạ độc chước đi một cộng không bằng ba
Thơ viết xong trăng chừng tái mặt
Uống say tới mức sắp thành ta
Thơ hay có thể bị vua bắt
Trăng nhé nghìn năm bạc tiếng gà
Bớ thuyền say khướt trăng cầm lái
Rượu ghì trăng xuống uống nhau chơi
Hồn ta làm cá cho trăng lưới
Nghìn năm ta chết đuối giữa trời.
* Xem thêm comment của bác Nghe chửa ở dưới.