Hiển thị các bài đăng có nhãn father and son. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn father and son. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Tớ thích... (Chuyện của Pi)

Tớ thích…

Ba tớ nói, đàn ông phải có đam mê.  Tớ không thích dùng từ to tát như ba tớ, tớ dùng từ đơn giản hơn, thích.  Tớ thích nhiều thứ.

Tớ thích ăn sô cô la.  Tớ không nhớ lần đầu tiên ăn sô cô la khi nào, tớ chỉ biết tớ thực sự phát cuồng vì cái thứ đồ ăn màu nâu, hơi đắng nhưng cực thơm đấy.  Có lần ba tớ đang tắm cho tớ, nhưng tớ còn mải nghĩ về sô cô la, tớ bèn tâm sự ngay với ba trong khi ba xịt nước lên người, ba ơi, con thích ăn sô cô la.  Ba có vẻ rất ấn tượng với tâm sự này của tớ nên hay nhắc đi nhắc lại với mọi người.  Nhưng tớ hơi rầu là ba chẳng mấy khi mua sô cô la cho tớ.  Có lần, ba nhớ ra, chủ động mua cho tớ một gói M&M không cần tớ gợi ý, nhưng về nhà mở ra lại phát hiện loại M&M đó nhân đậu phộng.  Ba sợ tớ mắc cổ nên ba chén sạch. Cách đây vài hôm, mẹ mang một mẩu sô cô la hình vuông ra, định cho tớ một nửa, ba mẹ chia nhau một nửa.  Tớ phản đối ầm ĩ, nước mắt ngắn nước mắt dài, thế là ba mẹ đành cho tớ ăn tất.  Tớ nín khóc ngay, chén nguyên miếng sô cô la to đùng rất nhanh, hậu quả mồm và tay tớ đều nhoe nhoét.

Tớ thích xe.  Tớ có khá nhiều xe, nhưng mỗi khi vào hiệu sách hay cửa hàng đồ chơi, tớ lại dán mắt vào những chiếc ô tô đủ kiểu đủ màu trong đó.  Noel vừa rồi, trong lúc tớ ngủ ông già Noel trèo qua cửa sổ (nhà tớ không có ống khói) vào tặng quà cho chị Alpha và tớ. Tớ được một cái xe đua và một cái máy bay bé, cầm rất vừa tay, tớ rất thích, đi chơi tớ cũng mang theo, đi ngủ tớ cũng mang theo.  Nhiều lúc đãng trí, tớ không nhớ để xe của tớ ở đâu, thế là tớ hỏi ba, ba ơi, xe đua của con ở đâu?  Nếu vui vẻ, ba sẽ đi tìm, thường ba chỉ cần kéo sofa ra là thấy ngay xe dưới gầm ghế.  Nhưng nếu ba không vui, ba  sẽ gắt, xe của con chứ phải xe của ba đâu mà con hỏi ba.  Tớ chán ba tớ gớm.  Người đâu mà rất thờ ơ với xe cộ.    

Tớ thích đứng ở ban công nhà buổi chiều tối, nhìn từng đoàn xe sáng nhấp nháy nối đuôi nhau không bao giờ ngớt.  Tớ có thể một mình đứng nhìn xe suốt cả buổi tối, cho đến khi nào mẹ gọi vào ăn cơm hay tắm. Tớ vẫn chưa hiểu vì sao xe cứ chạy hoài hoài mà không mỏi chân, và tại sao xe chạy mãi ngoài đường mà không ai gọi xe về nhà để ăn cơm.

Tớ thích xe đạp. Hiện tại tớ không có xe đạp.  Alpha thì có một chiếc màu hồng, bị hỏng, mãi ba chẳng chịu sửa, tớ sửa giúp thì ba la tớ bày bừa.  Dù sao, ba đã hứa sau Tết ba sẽ mua cho tớ một xe đạp xanh dương và sửa lại xe của Alpha để hai chị em đạp đua.  Tớ chờ xem ba có giữ lời hứa không.

Tớ cũng thích đươc gãi lưng.  Tớ thích nằm trên đùi ba, gác đầu lên vai ba, để ba xoa lưng cho tớ.  Nhưng thường ba chỉ xoa vài cái rồi bảo tớ đứng dậy để ba đi làm việc.  Tớ chả biết ba làm gì mà lúc nào cũng cắm đầu vào máy tính.  Thỉnh thoảng, mẹ cũng vào nằm cùng tớ, gãi lưng cho tớ.  Mẹ gãi lâu hơn, đến khi tớ ngủ thiếp đi.

Tớ còn thích ăn tôm.  Hôm nào mẹ cho ăn cơm với tôm, tớ sẽ tự xúc hết rất nhanh, nhanh hơn cả Alpha.  Alpha thì chỉ thích ăn thịt gà, đúng là cái đồ con gái.  Lần duy nhất tớ bỏ tôm để ăn món khác là lần đi Phú Quốc.  Ở đó, có món cua rang me ngon tuyệt.

Tớ còn thích cả các bạn gái.  Hôm nọ tớ xem video, thấy một bạn mặc đầm trắng nhảy múa xinh ơi xinh, tớ bảo, sao bạn này xinh thế.  Chỉ vậy mà ba mẹ cũng mang ra làm đề tài trêu tớ suốt mấy ngày.

Nói chung, tớ thích nhiều thứ, nhưng có lẽ tớ thích nhất những buổi tối khi ba đi làm về sớm.  Lúc đó, cả nhà sẽ ngồi vào bàn ăn cùng nhau.  Ba một ghế, mẹ một ghế, Alpha một ghế, tớ cũng có một ghế.  Nhưng tớ vừa ăn vừa nhảy nhót sau lưng mẹ.

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Thư gửi con trai nhân sinh nhật hai tuổi

Chàng thanh niên bé bỏng của ba

Vậy là con đã tròn hai tuổi. Cách đây hai tháng, khi con 22 tháng tuổi, ba gửi cho con lá thư đầu tiên. Ba còn nhớ khi đấy ba làm tròn tuổi cho con. Lẽ ra ba không nên như thế. Nói chung, trong cuộc đời ai cũng có lúc phạm sai lầm, quan trọng là biết nhìn lại và phục thiện. Ba đang làm việc đó. Sai lầm của ba khi làm tròn tuổi cho con, đó là con có thể mất hai tháng vui chơi cùng ba, cho dù cái mất này mang tính chất tinh thần hơn là thực tế.

Con hai tuổi, nghĩa là chỉ bốn năm nữa con phải vào lớp một rồi. Ba sợ rằng khi đó nhà mình sẽ không còn vui như bây giờ. Chương trình buổi tối bây giờ là: ba đi làm về, con và chị Alpha ùa ra ôm ba, mỗi đứa cởi một chiếc vớ, một chiếc giày. Trong khi cả nhà ăn tối thì hai con xem Tom & Jerry hoặc Disney Channel. Ăn tối xong, ba sẽ vờ kêu lên có ai đi chơi không, tức thì con và chị Alpha (đôi khi cả mẹ) cùng yeah lên và cuống quýt chạy đi tìm dép. Cả nhà mình sẽ xuống sân chơi rượt đuổi với nhau. Có khi ba đóng vai chó sủa gâu gâu cho hai đứa ù té chạy. Hôm nào đi chơi về con cũng đầm đìa mồ hôi, bà nội vẫn bảo con hôi như heo mọi. Về nhà, con sẽ được dội nước cho đỡ hôi, rồi uống sữa, xem Chúc bé ngủ ngon rồi đi ngủ. Mai mốt con vào lớp một rồi, không biết con còn có thời giờ để đi chơi với ba không? Hay là lúc đó con phải đi học thêm, nếu không học thêm cũng phải gò người ra tập viết cho bằng chúng bạn, hầu hết trong số đó đã đọc thông viết thạo trước khi vào lớp một? Con không thuận tay trái nên chắc con sẽ không bị cô giáo đánh như anh Gôn con bác Ba. Ba cũng hy vọng con sẽ không bị đánh bằng tay không phải bằng thước như bạn B. trường Bàu Sen, vì nếu bị đánh như thế, về nhà chắc con sẽ buồn bực lắm, chả có hứng chơi với ba nữa.

Thú thật, cứ nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa con đã phải vào lớp một ba mẹ lại rùng mình, tóc mẹ rụng thêm một sợi và tóc ba ngắn đi một xăng ti mét. Có lẽ trong bốn năm kế tiếp, ba mẹ phải dành nhiều thời gian để kiếm một ngôi trường mà ở đó con được vui chơi, được học hành một cách bình thường theo chương trình được Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ giáo dục khẳng định là không quá tải, một ngôi trường mà ở đó con không phải viết chính tả trong tuần thứ ba của lớp một và không phải vác theo một cái cặp to gấp đôi con. Hiện giờ, ba chưa biết ngôi trường đó ở đâu, nhưng ba sẽ cố tìm bằng được. Nhưng ba cũng nói trước cho con biết nếu như ba tìm ra ngôi trường đó, mà người ta lại yêu cầu ba phải ký sổ vàng hoặc viếng thăm riêng hiệu trưởng thì ba chịu, không làm được việc đó. Có lẽ, nếu tình huống đó xảy ra, ba mẹ sẽ cân nhắc việc cho con đi du học. Các bạn vận động viên thể dục dụng cụ nước mình cũng xa gia đình đi du học từ khi còn tè dầm đấy con ạ, nên việc du học ở lứa tuổi tiểu học cũng không phi nhân tính lắm đâu.

Tối qua, VTV9 có chương trình truyền hình trực tiếp Phó Thủ tướng đối thoại với khán giả về giáo dục. Ba nghĩ đấy là một chương trình hay nên ba bảo con ngồi xem với ba, thế mà chỉ được một lúc con đã chạy lăng quăng, leo trèo lên ghế rồi ném đồ chơi tung tóe. Tập trung kém như thế là không tốt, ba phê bình con đấy. Con phải triệt để khắc phục những chỗ còn yếu kém thì sau này mới mong làm công dân tốt được. Vì con không chịu theo dõi những trao đổi thú vị giữa Phó Thủ tướng và khán giả, nên ba kể sơ lại chương trình cho con.

Đầu tiên, ba thấy thích việc Phó thủ tướng xuất hiện trên truyền hình và đối thoại trực tiếp như thế. Cõ lẽ ở nước khác, chuyện một quan chức cao cấp lên truyền hình trả lời câu hỏi trực tiếp không qua hiếm hoi, nhưng ở nước mình chuyện đó chưa phổ biến lắm. Thứ hai, chương trình có nhiều câu hỏi thú vị từ khán giả khắp nước. Ba nhớ có một bạn học sinh tiểu học trường Kim Liên, Hà Nội (trường ngày xưa mẹ học) gọi điện đến chương trình than phiền học nặng quá, không có thời gian chơi, Phó thủ tướng có cách gì giúp bạn ấy không. Phó thủ tướng, sau khi khẳng định rằng chương trình được thiết kế vừa sức, đã gợi ý bạn ấy nên trao đổi với cô giáo và các bạn khác trong lớp, nếu như cả lớp có 50% số bạn cho rằng học nặng quá thì phải xem lại. Ba ghi nhớ lời gợi ý này, để sau này con vào lớp một, nếu đến tuần thứ ba cô giáo yêu cầu con viết chính tả, ba sẽ nhắc con về việc trao đổi với cô giáo. Ba nghĩ việc trao đổi như thế thật là có ích, một mặt giúp các em học sinh tiểu học rèn luyện khả năng giao tiếp, mặt khác, cũng là một cách thức thực hành dân chủ.

Thư trước, ba có nói lần tới ba sẽ bàn với con về chủ đề làm thế nào để không tè trong quần. Hai tháng vừa qua, ba thấy con tiến bộ rất nhiều, nên chủ đề đó trở nên không còn liên quan nữa. Ba rất tự hào về con.

Thư đến đây cũng đã khá dài, ba chúc con trai sinh nhật thật vui, và hãy tận hưởng những tháng ngày đẹp đẽ khi chưa vào lớp một, con trai nhé.

Ba

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2009

Số phận

Tiếp một bài của bác Phạm Quang Vinh, trong tập Chúng ta là bạn sắp xuất bản. Entry kế tiếp rất có thể là một bài review cuốn này. Mà cũng có thể không:)


SỐ PHẬN

Thứ Hai ngày 30 tháng 3 năm 2009

Có rất nhiều người sinh ra cùng với sự thiếu may mắn. Thực tế là tất cả mọi người đều mong muốn giá như họ có thêm chút may mắn này hay may mắn khác, kể cả những người mà khi nhìn vào, chúng ta nghĩ rằng có vẻ như họ đã có được tất cả mọi thứ. Đôi khi người ta còn mong muốn đổi sự may mắn của mình lấy sự may mắn của người khác, chỉ vì người ta không có được sự may mắn mà mình mong muốn.

Cũng chính sự khác nhau trong số phận và hoàn cảnh của mỗi con người, tạo nên một xã hội hấp dẫn và quyến rũ, thu hút mỗi ngày mỗi giờ trong cuộc sống của chúng ta, con trai ạ.

Ví dụ như sáng nay, bố thấy mình rất may mắn khi không chỉ có tiếng những con chào mào hót bên ngoài cửa sổ, mà còn có tiếng đàn từ phòng khách, khi con tranh thủ tập chơi một bản nhạc mới khi chờ đến giờ xe bus đón.

Nhưng xung quanh chúng ta, có rất nhiều những người không may mắn, dù họ không có lỗi lầm dù nhỏ nào khi có mặt trên đời.

Chẳng hạn câu chuyện về một cậu bé ở Xuân La bị các bạn cùng học chế giễu và thậm chí, xúc phạm chỉ vì cậu bé ấy là một người chậm phát triển. Hay như những câu chuyện về những đứa trẻ khác bị tự kỷ mà bố mới đọc cách đây mấy chục phút. Cách thức con người đối xử với sự kém may mắn của những người khác, chính là cái mà người ta gọi là nhân cách, là sự tử tế, là cách thức người ta trở thành những người đáng được tôn trọng trong xã hội.

Có nhiều người, dù may mắn là người bình thường, nhưng lại sẽ tự mang lại cho mình sự thiếu may mắn khi tự mình hành xử thiếu chừng mực, và đánh mất sự may mắn của việc mình được làm người bình thường.

Ví dụ như chàng trai trẻ tối thứ bảy vừa rồi ở phố Cửa Nam, chú ấy có may mắn là có cô bạn trẻ xinh tươi ngồi sau xe, nhưng lại đánh mất sự may mắn của khả năng làm một người lịch sự khi cố gắng chen xe máy vào giữa xe đạp của bố và xe đạp của con chỉ để vượt lên phía trước một chút.

Hành xử với những người khác, theo cách mà chúng ta tôn trọng họ, luôn là cái mà mỗi người đàn ông sẽ phải học và cân nhắc trong suốt cuộc đời của mình, để không chỉ mang lại may mắn cho chính mình, mà còn làm cho số phận của những người khác trở nên tốt hơn, may mắn hơn.

Bố muốn con biết rằng con đã có rất nhiều may mắn, nhưng cũng sẽ có rất nhiều thứ mà những người khác may mắn hơn con, và mỗi ngày lớn lên, con sẽ biết cách làm cho những người xung quanh mình hạnh phúc hơn, như cảm giác sáng nay con mang lại cho bố, từ những thanh âm chập chững của con trong một buổi sáng đầu tuần.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Tay trái

Bài của một người bạn, bác Phạm Quang Vinh, tục gọi là Phừng Già. Bài này nằm trong tập sách Chúng ta là bạn sắp xuất bản, tập hợp những bài viết cho con trai trên blog của bác trước đây. Post lại với sự đồng ý của tác giả.


TAY TRÁI

Thứ Ba ngày 7 tháng 8 năm 2007

Hôm nay, bố viết thư cho cô giáo hiệu trưởng của con, và để nói với cô giáo rằng, bố muốn cô giáo và các bạn con đừng để tâm đến chuyện con thuận tay trái.

Bố thuận tay phải và vì vậy, bố không có kinh nghiệm gì để biết hay nhận xét rằng, thuận tay trái thì có tốt hơn hay xấu hơn thuận tay phải không, nhưng bố biết, con được sinh ra như vậy, và có lẽ điều đó tốt hơn cho con. Có người nói rằng thuận tay trái thông minh hơn, cũng có thể như vậy, nhưng quan trọng hơn, chúng ta không nên bắt mình phải khác với cái mình có, cái tự nhiên, con trai ạ.

Bố cũng không mong rằng con cần được rèn cho chữ đẹp, có vẻ chuyện đó thật sự không cần thiết, chúng ta thực sự có rất nhiều việc khác phải làm trong cuộc đời, có rất nhiều thứ con phải học. Đọc những quyển sách của con chẳng hạn, là một ví dụ cho những công việc cần thiết.

Và có lẽ mọi người không muốn biết bố đã đề nghị cô hiệu trưởng đừng bắt con trai của bố phải khoanh tay chào người lớn. Bố biết rằng đó không phải là một phần của lễ nghi và lịch sự, và bố cũng biết chẳng đứa trẻ nào mong hay yêu thích việc đó. Bố muốn con hãy làm khác hơn, nhìn thằng vào mắt người đối diện, dù là người lớn hơn hay bé hơn, và hãy tập cầm lấy bàn tay người khác để biết họ là ai...

Bố không biết như thế là sai hay không, nhưng bố muốn con, như mọi đứa trẻ khác, cần phải được tôn trọng. Và giá như bố có thể để nghị cô giáo của con đừng gọi con là các con, để con không phải hỏi bố "tại sao cô giáo lại gọi con như vậy".

Nhưng mà có điều này nữa con trai ạ, cuộc sống thật sự là phức tạp, và chúng ta cần phải làm quen với nó và cần kiêu hãnh để sống.