Ngày vắng mặt trời

Ngày vắng mặt trời là những bài thơ tôi viết chủ yếu trong hai thời sinh viên 92-97 và 2002-2003. 

 

 

 

 

Em Có Biết


Em có biết ta một ngày đông lạnh
Co ro trên ghế ngồi
Con chim sẻ xù lông đón nắng
Tách cà phê bốc khói
Điếu thuốc ngượng ngùng ngọ ngoạy trên môi

Em có biết ta một ngày đông lạnh
Lang thang trên phố không người
Cô gái thạch cao cười qua tủ kính
Trái đất này băng giá - chỉ em thôi!

Em có biết ta một ngày đông lạnh
Con gấu tìm hang trú qua mùa đông
Ta chết cóng ngoài vòng tay một người quen xa lạ
Hồn lắt lay một đóa môi hồng.

Noel 1993


 


Khi Anh V


Khi anh về hoa quỳ thôi nở
Còn biết tìm đâu quà tặng em
Anh xoa tay cho ấm mùa nắng vỡ
Ngủ trong mây một áng trăng mềm

Em ở lại cưới mùa xuân lộc nõn
Áo hồng dâu vương Tết bờ vai
Hãy cười bằng mắt môi em nhé
Anh sẽ thôi buồn nếu biết em vui.

Anh về nơi gió nắng chạy quanh đồi
Mặt trời lăn qua những triền cỏ ướt
Những cụm thông già làm sao biết được
Anh tìm chi

Có một ngày mây trắng bay đi
Một làn khói cuối trời quay trở lại
Chàng trai thảo nguyên rong ruổi
Đi tìm…

01/94







Con Chim Trúng Thương


Ngày sắp thức dậy
Anh đi ra đường không no không đói
Khoác trên vai dăm ba trò đùa
Một lời tỏ tình bị từ chối
Và những cơn ác mộng đêm qua

Anh đi đến bao giờ gặp đêm
Cỏ, sương, sao ngấn ánh trăng mềm
Chiếc lá thiền môn rụng canh gà gáy
Ngày khẽ bảo:
-          Về đi! Con chim trúng thương.

22/03/94

 

 


 

 

 

 

 

Ức


Rồi một chiều không thấy mây bay
Cô bé xanh làm rơi kẹp tóc
Từ một nơi những vì sao không mọc
Đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày

Rồi một người không rõ tỉnh hay say
Hát vu vơ nhìn sông bảo biển
Trôi xa mãi những cánh chuồn màu tím
Đợi đêm về buông nắng để hong tay

Rồi một ngày…một ngày…một ngày
Lối đi cũ lơ ngơ cuội trắng
Giọt cà phê và dòng sông hoang nắng
Đã hóa thành ký ức…không hay!

21/04/94

 

 

 

 

 

Ngày Vắng Mặt Trời


Có ngày nào tôi nghe tiếng chim
Rơi vào lặng lẽ
Dấu chấm than cuối câu chuyện kể
Khua khoắng chút buồn tênh

Ngày nào nghe văng vắng tiếng chân quen
Trời động nắng khe khẽ vàng trên mái
Con nhện miên man mấy sợi im lìm
Vọng vào tim tiếng thì thầm nhoi nhói

Có những lúc một mình ngồi với
Lọ hoa vải đầy bụi
Sao không là cúc trắng
Chia nỗi buồn cùng tôi?

Ngày không người quen nào ghé chơi
Cũng chẳng còn ai để nhớ
Không một vệt bùn trên bánh xe
Ô nắng lùi dần ra ngưỡng cửa
Tôi dựa tường và bắt đầu hoảng sợ

Mặt trời rơi.

11/05/94


 

 

 

 

 

Sinh Nhật


Tháng sáu ngày mười rồi sẽ đến
Mưa sẽ rắc hạt lên vai áo em
Chiếc bong bóng tím trôi về phía chân cầu
Em có cô đơn trong niềm hạnh phúc

Tháng sáu gót giày tôi đầy cát
Những hạt cát từng nằm ngưỡng cửa nhà em
Có lẽ em đã hơn một lần giẫm chân lên đấy
Tôi sẽ mang trả vào hôm sinh nhật

Tôi sẽ đến và đổ cát đầy những chậu hoa
Những bông hoa đỏ thắm và run rẩy
Cơn gió liếm qua mũi gai
Tay tôi vô tình rướm máu

Tôi chiêm nghiệm đất trời ngày mười tháng sáu
Rơi một vì sao vào tay
Đọng lại những mảnh vỡ, còn hào quang bay mất
Em có mời tôi dự lễ cưới hoa hồng?

5/94








Đoạn Cuối


Đến một ngày
khi thấy không còn đam mê nữa
tôi lặng lẽ bỏ đi
trò chơi còn lại hai người đâm ra nhiều dang dở
nước mắt
chín mặt trời may còn lại một
hóa lung linh ánh sáng bình thường

Vẫn biết rằng có thật yêu thương
và tiếc nuối còn hằn in đáy mắt
nhưng biết sao hơn
tôi quay đi và rũ sạch tất cả buồn vui cay đắng
hòng lắng mình trong sắc tím hoàng hôn

Còn ai ngồi bên biển sóng
phác thảo mãi một chân dung chưa định hình lại xóa
bọt biển tình cờ chồm lên mái tóc
sóng òa vào cát
hòa âm Beethoven đã thôi nghe từ lâu

Không còn gì cho nhau
ánh mắt nụ cười trôi vào ký ức
may ra thì nhớ - may ra thì quên
ngày quá quen nên hụt hẫng
đêm rơi vào thăm thẳm
ra đi không đến chốn bình yên.

1994



Tiếng Chuông


1.

Khi nào cht không vui
Em hãy dang tay gõ vào ký c
S vang lên tiếng chuông ngn

2.

Nếu cng anh vào ni bun
S thành: ni bun gp bi
Sao em đang tay đánh vào trái tim
Anh còn bao điu chưa nói
Đã lm vào hoài nim
Đm đy sương khói

3.

Khi nào em ghé thăm
Ch trú anh và ct giu ni bun
Bc tường găm đy mnh chai nói rng anh đi vng
Em s làm gì sau tiếng chuông?

21/10/94





Phương Đông Và Em


Phương Đông và em kéo rèm
Cỏ nhún nha
Xôn xao gạch ngói
Suối lả tóc bờ phau phau mới
Yểu điệu em

Tôi ám ảnh Ngân Hà trên ngực
Bầu trời cong căng mẩy vàng sao
Thơ lẩy bẩy trong vùng cổ tích
Đất gọi hồn
Chim - quả chín mời chào

Phương Đông mềm mặt trống
Ngất ngưỡng em lấp lánh hoa văn
Sông Hồng chớp mắt cuồn cuộn sóng
Bập bùng thuyền xô mê trận
Mạ rờn bay gấu váy em xuân

Trăng ca dao
Loang loáng vũ điệu em kỳ ảo
Đầu tre cong vít yếm lơi
Mình trúc xếnh xang áo mão
Chung hồ nghiêng
Nghiêng ngả hồ nghiêng
Phương Đông hồ choàng tỉnh.

8/11/94


 

 

 

 

 

Mt Ng


Tôi nm mơ nhng gic mơ lp th
Nhng cnh khi vuông cn đau điếng linh hn
Trong cơn mơ tôi biết chc mình bun

Giá như tôi rng lượng hơn
không ly nim t hào ca cây đinh r sét áp đt cuc chơi
Giá như tôi can đm hơn
đ sc đng trong im lìm sut hai mươi bn tiếng đng h
Giá như tôi thc s ngu ngơ
không day dt dày vò vì đôi ln lm li

Thành ph rng bao nhiêu mét vuông
Đêm ph không cha mt li
Cơn mơ chp chn toàn khi lp phương
Gic ng ngon gi hoài không thy ti.

14/01/95

 



 

 

 

 

 

Nỗi Buồn


1.
Con gián lưng nâu, bụng nâu nhấm nhấm ngón chân tôi
Hệt như tôi nhấm nhấm nỗi buồn
Nỗi buồn không có gì vĩ đại
Quẳng được đi mà sống thì hơn

2.
Nỗi buồn làm tổ không cần nguyên cớ
Tôi quất nó vài roi, nó bỏ đi rồi lại quay về
Đời thiếu chi nơi trú ngụ
Hay tại tôi quá chừng quyến rũ
Nỗi buồn ơi

3.
Tôi ôm chầm nỗi buồn không nói năng chi
Nó ngước mắt bảo tôi đừng buồn nữa!
Ôi lời khuyên cắc cớ
Khiến lòng tôi úa đi như cỏ
Khiến lòng tôi day nhớ
Một người đã quá xa.

17/4/95



 

 

 

 

 

Không Đề Cuối


Sau ngày em đi xa
Không còn tôi ở lại
Trên trần thế thằng bé ngẩn ngơ
Mùa đông vì thiếu những cơn nực nội

Đêm đã đi
Trời biết lấy chi làm tối
Em đã đi
Ngọn gió miên man những triền đồi

Vì một hoàng hôn lặn xuống trong tôi
Tôi dang tay kéo sập vòm trời
Nắng mưa xì xầm khô ướt áo.


Bắt Đầu

Cái lá rơi như mũi tên
Xuyên qua cm giác l lùng mang tên tình yêu
Rùng lên đau nhói
Mm cười
Và đêm ng ng trên vai
Mèo con bt đu ngoan ng
Người nào còn thc thì say

Lá sóng sánh đêm hong ht
Đường dài ra nhng gic chưa mơ
Nhng con chut bé tí ngm đuôi nhau chy trn
Mt trăng vàng thượt bt đu bay

Mt tri bt đu ht ban mai
Bước chân đu tiên nui tiếc
Lm lì đi mi miết
Bt đu.

Qua Đi

Ri s qua đi tt c
Nhng ngày vt xác thi gian
Nhng đêm cung xoay hoang tưởng
Nhng mng mơ sóng sánh

Ri s qua đi
C l l mà đi
Mang c tơi c mũ mà đi
Không mt Hercules nào có th nhc bng lên và qung li
Du có th điên vì bt di
Qua đi

Đc thng cười vi chiếc bình hoa lăn lóc trng không
Nhng v bao diêm chơ chng
Hòang hôn trng và đen
Dăm bào mc
Mt dế nhìn đau đáu

25/6/96






Trăng


Ta ở dưới trăng vàng rộng rãi
Suốt sông dài cho gió lên ngôi
Trong vòng anh có đôi hàng tóc đỗ
Cứ môi em là tôi lại mặt trời.


 

 

 

 

 

Nuối Tiếc


Trở về rất lâu sau hoàng hôn
Khẽ chạm phần trái tim hoang dã nhất
Cánh đồng tím phớt mắc cỡ rợp chiều chuồn chuồn
Mím khóc
Đứa bé ngủ say - Căng dây - Bong bóng - Diều

Trở về rất lâu sau hoàng hôn
Mật ngọt đầu môi lôi nhau vào giấc ngủ giả vờ
Ác mộng nhe răng nhọn hoắt

Trở về rất lâu sau hoàng hôn
Biết sao hơn - đêm dường hơi buồn
Con nai cuối cùng mất tích
Ký ức - gió thì thào
Hiện tại - gió giong chuông.







Đợi


Trên luống đất sẫm màu đẫm sương nhiều đêm
Tôi nắn nót gieo những hạt hoa mới nhặt
Rồi ngủ lại bên rãnh
Đợi bùng lên những bông hoa nửa xanh nửa đỏ hình lục giác

Trong khu rừng già nhăn nheo vì già
Tôi cưỡi nai gạc dài xạc xào lá đổ từ nhiều mùa
Lẩm bẩm những hàng cây chao ngã
Đợi một túp lều rơm óng ả chờ tôi

Trên nẻo đường dẫn đến nơi tôi quất ngựa lần đầu
Cỏ hắc mùi khung cửa gỗ sau nhiều ngày dai dẳng mưa
Tôi đợi một cú ngã bê bết đất đỏ
Đợi bằng tất cả run rẩy bất an
Bằng tất cả hân hoan gom góp được
Và những lê la gió bụi dọc đường.

4/7/96


 

 

 

 

 

Khoảng Cách


Tôi rụng một chiếc lá thẳm vàng xuống dòng đêm lấp lánh
Trăng xòe vây bơi sấp mặt hoàng hôn
Những tượng đá xám rêu ngẩn cười ngơ ngác
Bất động giữa rừng tràn trề mầm và lộc
Hoang mang sa mạc xương rồng

Tôi bật khóc một đêm cuối hạ huyền
Sờ soạng những hình nhân xanh tươi sắp lạnh lùng hóa đá
Những tượng đá răm rắp vận hành
Theo những chiếc nút ám khói nhờ nhờ toan tính
Bông hồng thôi rưng rức tim xanh

Trong khoảng sân rợp bóng tre ra hoa
Thơ thẩn tôi chơi với cánh diều điện tử
Chim khuyên hót mai vàng tư lự
Ông ngoại tôi thong thả bình Kiều…

15/7/96


 

 

 

 

 

Giết Kiến


Buồn còn biết làm gì
Thôi thì ta giết kiến
Rồi hí cười độc ác vay cơn hoảng loạn
Hả hê nỗi lau phơ phất vàng trong ta
Hả hê cái cảm giác em đã cấy sang vờ vật nụ hôn

Năm ngón tay sừng sững Ngũ Hành Sơn
Trái tim lẩm cẩm nói gì gần đúng
Chạy vòng vèo hòng trốn gương mặt mình
Rồi về lủi thủi xó nhà ngắm kiến

Đồng hồ chưa bao giờ réo trên đầu chúng 5 giờ sáng
Loài kiển giương râu – một chạm
Nụ hôn rũ sạch cô đơn
Hôm nay giống hệt hôm qua
Hôm qua hệt ngày trước đó
Cứ như thế giới không hề bom nổ
Cứ như loài người không hề vắt chân lên cổ
Mà vẫn cắn nhau ngoài ánh sáng
Và trong bóng tối thản nhiên giẫm nhau

Kiến ơi! Mi làm ta nhức đầu
(Cái đầu công nghiệp nghênh ngang ống khói)
Nhân danh loài người ta giết ngươi  bằng cái búng tay
Để rú lên chuỗi cười nhân tính.

13/8/96


Thí Nghiệm


Có mt ln tôi c đi tht xa
Căn phòng m áp
Nơi nhng ni bun gi vào nhau
Lng hoa gi gm hai mươi by chiếc
Ngn đèn bàn m góc
Ô gch vuông sũng mt du chân

Tôi ngm ming bước đi
Git sương óng but
Mt ít sao tít tp phía cánh rng đang mùa lá rng
Đám si sau nhà không h xao đng
Tôi nâng niu tng ngn c giu chân tôi

Tôi đã đi tht xa
Ch mong mt ngày quay li
Trong mt hình hài lm bi
Kh khàng đy ca
Xem căn phòng tôi
Có gì khác chăng?

1996

 

 

 


 

 

Màu Xanh


Đi - giữa tách cà phê búp măng ngờ ngợ sương mai dang dở
Đi - ứa máu từng đốt tay
Đi - mặc thiên đường lả hơi réo gọi
Em vẫn đi.

Đến một căn phòng khác rách nát âm thầm vôi tường rơi
Những rèm cửa sổ nhiều năm còn xanh
Treo một lồng đèn xanh
Váy xanh
Buông mình lên tấm nệm xanh
Rồi khiêu vũ triền miên với những mộng mị không rõ màu sắc

Những hợp âm gay gắt hôm qua hôm kia có lẽ đã rất xưa chập chờn dậy
Em ngước nhìn tiếng harmonica
Để bóng đổ dài bên chiếc thìa đang gục đầu bên tách cà phê (lại cà phê!)
Chớ  tưởng rằng em không hốt hoảng
Trong nỗi cô đơn đặc quánh
Sinh ra cùng với tình yêu
Mà không bao giờ chết đi
Cả khi tình yêu không còn nữa.

3/97







Không Đ


“Anh yêu em”
Lời nói dối nhẹ tênh
Nhẹ đến nỗi ngỡ chưa nói ra
Khi biết vuột rồi lại ngỡ mình nói thật



 

 

 

 

 

Sơn Nhà


1.

Sơn nhà
Khẩu hiệu vĩ đại
Trắng ngà chuyển thành xanh

Quạt - xuống đất
Kệ sách xuống đất
Các thánh hiền nghễu nghện nhìn nhau
Tủ - ra đường
Ghế bàn chồng chất
Hỗn loạn tạm thời đợi ngày mở mặt
Trật tự vãn hồi.

2.

Hậu sơn nhà
Bốn bức xun xoe mới
Quạt bay lên tường
Vẫn tiếng quay rè rè như cũ.
Các thánh hiền nhao nhao
Bụi rơi lả tả
Tủ xỉn màu
Bàn ghế hờ ngay ngắn lại
Màu xanh vĩ đại
Trật tự vãn hồi trong thế chông chênh.








Người Khác


Ở ngoài kia là đám đông
Anh thấy hắn hoa tay múa chân
Nói rộn ràng
Cười ha hả
Hắn không nhận ra anh

Trong im lặng cồn cào
Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau
U u mê mê váng vất váng vất
Củi cháy kiệt mình thành than, than âm ỉ cháy thành tro, tro rùng mình đau ngất
Anh không nhìn ra hắn đã đi đâu

Giữa hắn và anh
Có khoảng cách của một thiên hà
Hắn văn minh hơn hay anh văn minh hơn, câu trả lời bỏ dở
Anh, chỉ một mình anh, còn hắn bình phương lập phương thành vô số
Nếu được chọn là anh, hắn sẽ gật đầu chăng hay anh tự nguyện nhập vào hắn như một bóng ma
Là một, là hai, là tất cả hay là không ai cả
Cánh chuồn bay trên giàn mướp đương hoa
Lúa trổ đòng quyện vào trong gió
Bờ đê lả, chiều xanh rất cỏ
Anh lịm đi cơn khát quê nhà

Đây là dấu chấm câu
Anh bám vào vượt qua cơn đau
Và môi cười thanh thản….

20.03.02








Một Con Đường


Con đường ấy anh đã từng đi
Một vầng trăng dằn vặt đêm hè
Một con đường anh đi và nhắm mắt
Lảng tránh ánh sáng và lảng tránh cả bóng tối
Rình rập nuốt chửng anh

Con đường ấy rất mê man
Ngả rẽ trái cuộc đời anh, trái tim anh có thể
Anh tần ngần
Reo ca và dấn bước?
Mặc kệ chuông tàu điện đổ dồn?

Có nhiều tiếng nói cười xôn xao quá
Mưa, bất chợt mưa
Ướt ròng và mát lạnh
Anh vuốt mặt
Tóc ướt đẫm
Con đường vụt nhòa trong tia chớp
Dáng em vụt hiện từ đỉnh đồi và thong thả bước xuống trong ánh sáng một vì sao rơi

Anh quay đi và chạy
Trong hồi chuông ngân nga
Hoa rơi trên hè phố
Trong hồi chuông ngân nga

Trong hồi chuông gióng giả
Một bóng người vấp ngã.

27.05.02

 


 

 

 

 

 

Tình Khúc Cho Em


Này là núi thẫm
Này là biển xanh
Này là cát trắng
Mà em xa anh

Có bao nhiêu tri xanh

Anh gửi về em cả
Một mình nơi xứ lạ
Anh cần chi những ngày

Mở cửa nhìn mây trắng bay
Khép cửa nhìn tường trắng tệ
Mơ môi em cười như thể
Hoa rơi một hôm xuống đầy

Bên này đông đã choàng thêm áo
Càng nhớ Sài Gòn vắng bóng cây
Em có rong xe trưa phố nắng
Khan gió vai em mồ hôi gầy

Như thể chẳng đại dương nào ở giữa
Trời xanh kia choàng cả hai ta
Em khẽ nói cười anh ngơ ngẩn gió
Nghe như đâu đây long lanh tình ca.

6/2002


 

 

 

 

 

Xóa


một nhà ga không có ai
một đoàn tàu không có người
một bài thơ không có tôi

một chiếc đồng hồ không có kim giây
một đêm trung cổ không có đèn cầy
không thủy triều dâng, không tiếng gà gáy
cung kéo căng rồi mà tên không bay

một bờ biển không có cát
một Ai Cập không có kim tự tháp
đi tìm mãi đi
không có châu Phi
không có đường đi
không có đường
không có một nền văn hóa khác
không khác

không có táo, không ai hái táo, không có ai hái táo, không có ai bảo ai không hái táo
không có vụ nổ đầu tiên, không có đầu tiên, không

giật lùi, co lại, biến đi, không còn gì

n…bốn…ba…hai…một….

Xóa!

3/2003







Chiến Tranh


1.
Đèn tắt dần
nhạc ngắc ngứ râm ran
những hình thù dần dà chuyển động
một giọng nữ xé lên cao vút
tiếng vỗ tay uỳnh uỳnh

2.
Đã thấy rõ từng nhân vật một
họ đã đứng, ngồi, nằm sẵn đấy từ bao giờ
đèn rọi nếp nhăn, tóc tím, mắt xanh, mồ hôi rịn trên từng gương mặt
nói, cười, khóc, hát, ngâm thơ

3.
Dương cầm im tiếng đi
để nghe rõ tiếng đồng xu nhảy múa (*)

còn nhiều đồng lớn hơn đồng xu nữa
biên đạo phía sau kia

(*) Cảnh trong phim “Nghệ sĩ dương cầm” – Roman Polanski

3/2003



Đất


Tu tu tu tu tu tu
Gió thổi ù ù tạc đá
Ốc rạn mình vật vã
Hàng triệu năm đau nhau cuống rạ
Trẻ con nâu

À ơi chuyển dạ đất đau
À ơi đồi núi về sau nhoẻn cười
À ơi tát nước lên trời
À ơi sông bể đứng ngồi không yên

Chớp giật mưa nguồn
Thuồng luồng cõng thóc lên
Phù sa nồng nàn xanh ràn châu thổ
Khăn nâu yếm đỏ
Vắt vẻo sừng trâu
Trăng vàng kẻ chợ
Cha con mùa thóc mẩy nuôi nhau

À ơi cò cấy đồng sâu
À ơi cái vạc đi hầu cái nông
À ơi cò cấy đồng gần
À ơi đây mẹ để phần cho con

Nghiến răng cắn hạt thóc non
Sữa giòn đắng họng
Bờ thì dày mà ruộng ngày càng mỏng
Con đàn cháu đống
Cha con mùa thóc kém vẫn nuôi nhau

À ơi hạt gạo trắng phau
À ơi cò cũng trắng hầu gạo kia
À ơi sàng sảy nong nia
À ơi gạo vẫn sớm khuya nuôi cò.

 




 

 

Bông Huệ Tím

 

Khi người đàn bà gục đầu vào ngực người đàn ông
Người ta bắt đầu nghe tiếng gầm của biển
Sóng, từng đợt sóng xám bạc chồm lên nuốt chửng những toà lâu đài
Nếu tai thính hơn, người ta sẽ nghe tiếng rạn vỡ của đáy biển
Sự rã rời diệu kỳ, mênh mang, chới với
Như những thành quách cổ âm trầm lụn đi trong tiếng mối
Hoang tàn
Sự sống tinh khôi

Em thấy không?
(Đôi môi em như một bông huệ tím)
Ánh nắng 4 giờ chiều len lỏi qua rừng dây leo, tràn qua ô cửa kính không bao giờ được gài chốt cẩn thận rồi nhảy múa trên nền thảm xám
Có tiếng chân người giẫm lên những bậc thang cỏ nhà bên cạnh
Mắt em trong như bầu trời chiều một thành phố
Những ý nghĩ lượn lờ rồi rủ nhau chui tọt vào hang thẳm
Tôi ngấu nghiến bông huệ tím
Tìm ra em

Em dụi đầu vào ngực tôi
Như mặt trời gác vào vách núi
Sự tin cậy ứa ra từ khoé mắt nóng hổi
Tôi và em là một thế giới
Rất cách xa loài người xa xăm

Khi người đàn bà gục đầu vào ngực người đàn ông
Chiều rơi bóng đêm dệt thành lưới ánh sáng
Họ thức giấc và kinh ngạc nhận thấy bão đã tan, biển đã lặng, thuỷ triều đã rút chỉ còn những vỏ ốc ngơ ngác
Và họ mắc vào bình minh như cá mắc lưới
Môi tím một màu hoa.


10/2003








5 comments:

  1. Replies
    1. Em chép tay lại cũng gần hết!

      Anh Sữa in chưa?!

      Delete
  2. Bao giờ sướt mướt run rẩy lại làm thơ nhé. Số phận thơ đã nghèo còn hẩm hiu, G. bỏ rơi nó, nó buồn thì sao?

    ReplyDelete
  3. Đợi anh in lâu quá, em tự in tự xuất bản ở Tiệm mình. :D

    ReplyDelete
  4. Thơ có vẻ ưa những người cô đơn và du hành một mình. Lâu rồi anh Thao không làm thơ. :)

    ReplyDelete

Tree