Vấn đề hôm nay

Những bài thơ rải rác từ 2004 đến nay.





|Điệu bolero sến chảy nước dành riêng cho mùa hè nóng nhất kỷ nguyên

mùa hè
nếu có thể, trước hết
tôi sẽ bửa hộp sọ nó ra
để coi trong đó có gì
mà khiến nó phát ra những bài ca
quá sức da
diết làm tôi đau muốn
chết
mùa hè
tôi muốn bóp mũi nó
vì quá ganh tị với trái sầu riêng
chớ không có lý do nào khác hết
mùa hè
tôi ước gì có thể chặt chân tay nó ra
và lột sạch da như lột một con gà
cơn ngứa sơ sinh cần thuốc đặc trị
mùa hè
tôi yêu nó tha thiết
nên hãy để tôi gắn chặt đắm đuối môi hôn này
ướt đẫm lên trái tim
nó xiên trên một cọng dây thép





Về nhịp điệu

 
                       tặng R.


làm sao có thể giải thích với ai đó về mùa hè
khi đoàn tàu đã rời ga
mang theo đàn trăn loã thể
dòng tin xám - trái tim đỏ
biển sâu viền khung cửa sổ
vì bó hoa mùa hè mà bầy mèo cũng bỏ đi qua ngã bảy mù sương

làm sao có thể giải thích với mùa hè về mùa hè
về cây chùm ruột chưa bao giờ ra quả
về bông súng cô độc dưới mây
đức Ki-tô cũng ngoảnh mặt đi
gã trai điên cuồng đuổi theo chiếc bong bóng tím
đuổi theo mùa hè trong mật ngữ mùa hè

ước gì mùa trở lại
mùa xuân là mùa hè mùa thu là mùa hè mùa đông là mùa hè mùa hè là mùa hè mùa nắng mùa mưa đều là mùa hè mùa hè
những trò chuyện sôi cùng nhiệt độ
bên rìa thế giới choáng hơi men

4/2026







Diễn văn
 

khi chuông báo thức cắt đứt giấc mơ

thức dậy cũng được thôi
nhưng chuyện gì sẽ xảy ra
với giấc mơ dang dở?

tôi mơ thấy mình được giao soạn diễn văn
. hội trường đã chỉnh tề, cờ hoa nghênh ngang, quan khách đứng nghiêm trang (hầu hết đi vớ trắng giày đen) và lãnh đạo đã sẵn sàng trước micro trên bục. bài diễn văn mới viết xong câu "kính thưa các đồng chí" thì cây bút đột nhiên hết mực. tôi đè bút hết sức mình cũng chỉ thêm được vài chữ "kính thưa". tôi toát mồ hôi. may thay chiếc iPhone réo chuông báo thức.

tôi dợm nhấc mình ra khỏi giường
dưới sân đã có tiếng người tập thể dục
nhưng tôi hãy còn ngơ ngẩn
liệu quan khách đã ngồi xuống chưa?
tôi có cần tiếp tục nằm mơ?







Khoảng cách


nhắm mắt
khuấy những ly trái cây thời tiết
bên cạnh xác tàu đắm

việc của mùa hè là
bơi cùng cá
đong đưa theo loài thuỷ sinh

có thể sẽ không bao giờ nhạt
những gì thanh gươm mùa hè khắc
phía cánh tay trái chúng ta

lời câm gửi trên sóng biển
tắc kè báo ngày nóng
công thức pha chế dành cho mùa đông

việc của mùa hè là
đánh thức
những khối sắt nung






Thông báo


tôi không ngừng nhìn thấy
tôi phá sương
tôi đuổi bắt
tôi nắm
tôi chụp
tôi hội tụ
tôi tinh thể
tôi chiếc bình pha lê
tôi một điểm kết nối
tôi căng
tôi hỗn độn
tôi bềnh bồng
tôi ứ
tôi giãn nở
tôi trương phình
tôi vỡ
tôi không ngừng mang thai
tôi trượt
tôi xoáy
tôi vô hướng
tôi nhảy
tôi điếc
tôi đường hầm
tôi muôn vàn cánh cửa
tôi, suối
tôi, gió
tôi không hát quốc ca
tôi hú
tôi trần truồng
tôi cực khoái trong ẩn dụ
tôi nạn nhân của ẩn dụ
tôi là hiện tại
tôi đang đến
tôi có mặt.







Biên bản


thời mây đen kéo về
từng áng một, chồng lên nhau, ken dày đá tảng
trong tất cả công viên thằn lằn đồng thời vươn cổ
đèn giao thông nhất loạt chuyển xanh
những chiếc dùi cui mặc áo mưa vàng điềm nhiên thở những vòng khói xám
bà ngoại ẵm Duy qua những con đường lốm đốm lửa cháy*
mặt đất nứt ra những hàng rào dây thép gai
ai đó cài một bông hồng nhung lên một trong những hàng rào ấy
xe cấp cứu rít chát chúa
trẻ sơ sinh ngằn ngặt đòi sữa
các quan toà ùa ra cửa thoát hiểm
lưỡi liềm lấp ló đài hoá thân
người bán hàng rong mù đẩy xe về cuối hẻm
ông len lỏi qua những xác chuột
trên radio, công viên trò chơi thông báo khuyến mãi cho những ai muốn chơi trò treo cổ
ngay lập tức các chủ tiệm thời trang và chủ tiệm kem xếp một hàng dài
chúng tôi đeo mặt nạ dìu về nhau về phía chân cầu
mẹ trôi trên những cánh hoa trắng nơi cửa sông
trao chúng tôi phần dưỡng khí còn lại
*mượn ý một câu thơ của Charles Simic "mẹ địu tôi qua những thành phố bốc cháy".






Trở về


cuộc xâm lăng của hoa dong riềng
thềm nhà trĩu nặng bầy ong lá
sâu róm diễu hành quanh sân
gà trống nhảy lên chạc cây
gáy bình minh đến muộn
mẹ cọc cạch chở bí ngô ra chợ
con rắn lục uống sương
nước mưa cuồn cuộn chảy qua máng xối đỏ quạch
tôi chia bài đánh với chính mình
quân domino trinh nguyên thao thức
cánh cửa vô cớ đóng sập
Đại Hùng Tinh điểm sáng gốc cây đa
mõm chó trào ra ngõ
cây đinh hai mươi phân mắc trên móc cửa
mối âm thầm đục giấc mơ
từ căn nhà ấy chúng tôi đi ra
ngàn vạn sao rụng đầy sân sau mấy mươi năm không nhoà ký ức
mùi mãnh liệt
muối đổ theo vệt ốc sên
mây vầng trán mẹ mênh mang






Ngày nắng đẹp


Em vẫn thường ngộp
trước cảnh quá đẹp
cũng như em thường ngáp
trước các bài diễn văn
người đàn ông trên ti vi mặc vét mang cà vạt
con mèo cùng quẫn dưới chân
Cuộc bầu cử đã diễn ra
100% cử tri đã đi bỏ phiếu
tô phở không thịt giá 10.000 đồng
các em học sinh thỉnh thoảng được ăn
em nói em không còn tin
em nghĩ những người tốt đã chết
nhưng đỉnh núi vẫn xanh
và đường lên rất dốc
anh nhớ cài số hai
Eo biển mở hay đóng
diễn viên hài trên YouTube ba hoa
có phải anh ta là chính trị gia?
em nói em thích uống matcha
matcha không nói dối
Hôm ấy là một ngày nắng đẹp
dưới tán dâu tằm gió mát ngàn xưa
cái chúng ta còn là cổ tích.







Tháng ba


Lúc ấy là tháng ba
những chiếc ủng mệt nhoài bắt đầu lên tiếng hỏi
về trận bùn kinh khiếp của mùa đông năm trước
Chúng hỏi: các người có nhìn thấy nhà thơ?
Chưa ai nhìn thấy nhà thơ - bông tử đằng trả lời trong lúc soi bóng xuống dòng nước xám
Vậy lũ quạ thì sao? - Chúng vẫn còn tụ tập ở chỗ cối xay.
Còn những người chết? - Họ đã được đưa vào những thân cây. Những thân cây còn sót lại sau trận bùn kinh khiếp mùa đông năm trước
Những chiếc ủng vẫn rì rầm
về ký ức đói và rét
về những ngày mưa dai dẳng
không ai biết bọn sát nhân đã đi đâu
tháng ba nắng như tận thế



Nước tối


Nhiều năm sau trở về quê cũ
Những ngôi mộ đã ngập dưới nước
Tìm không ra lối vào
Trò chuyện với người gác cổng
Tờ báo cũ rã rời
Dò mãi không ra tên người quen
Đài tưởng niệm mệt mỏi
Con thỏ ở ngã ba đường nhảy vào trong bụi
Mặt hồ hằn mây trắng
Lòng sông cạn
Hòn sỏi không tiếng vang

12/2025






Câu hỏi


Liệu có thể yêu nhau trong một thế giới đầy bùn?
chỉ có thế thôi mà bọn họ mãi xôn xao
một tấm gương đối diện một tấm gương đối diện
một tấm gương
mở ra bất tận những khả thể
Bầu trời đã từng xanh
dây leo hoa tím li ti đã từng phủ kín những bề mặt bê tông thẳng đứng
gió đã từng dịu mát và tiếng chim từng trong trẻo
nhìn nhau qua chiếc bình pha lê
chúng ta đã từng hy vọng
Không cần phải nói gì không cần diễn giải một điều gì
đường ray dẫn vào gò cỏ hoang um tùm biến mất
đó là nơi đôi khi tìm thấy những món quà
(bao gồm một chiếc ủng)
Từ ô cửa sổ hình bầu dục trên tầng áp mái
thiếu phụ dõi theo chiếc cuống rốn bay lơ lửng
rồi lẩn vào trong trận bụi tuyệt mù
bỏ lại những băn khoăn về kết thúc
Liệu có thể yêu nhau trong một thế giới đầy bùn?
Liệu có thể thở trong một thế giới đầy bùn?

12/2025



Câu trả lời


Mưa lại rơi đều đều và bùn vẫn dâng lên chậm rãi
Cỏ dại đã xâm lấn mọi chân tường
Tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập
Có nên mở cửa cho người chết?
Đó là câu hỏi tất thảy bọn họ phải trả lời
Bên phải cửa ra vào một chiếc mũ đã bị giẫm bẹp
Phía cuối hành lang cái ổ khoá han rỉ bốc mùi cải chua
Lối dẫn ra mảnh sân phía sau lổm ngổm bọ cạp
Ngọn đuốc duy nhất leo lét
Trong lúc lũ kiến miệt mài bò ngược lên xà
Đây chỉ là trò đùa, đây chỉ là trò đùa
Những đồng tiền vàng sâu trong đáy rương cất tiếng rên rỉ
Cầu mong lũ quạ buông tha cho căn nhà đầy rêu
Đột nhiên lũ chó tru lên
Con mèo đen hoảng hốt chui tọt vào gầm tủ
Ai đó đang loay hoay tra chìa vào ổ
- Còn lâu chuyện này mới kết thúc
- Họ sẽ nhận ra mọi hy vọng đều giả tạo

11/2025



Trò chơi

Tặng K.

chúng sẽ làm nổ tung các buổi sáng
bởi cần phải kết thúc điều đã xảy ra
những tổ chim bỏ không trên các mái nhà
trẻ sơ sinh ngằn ngặt đòi sữa
công viên sũng nước dưới chân đao phủ

bắt đầu ngớt mưa khi ra khỏi thành phố
bùn thở ngang mắt cá
không có trăng cũng chẳng có sao
không một cánh chim xuyên lên bầu trời
không con thú nào sột soạt

bọn ngốc ấy sẽ nói gì
lũ nô lệ sống nhờ vào bóng
chúng chỉ cần một căn phòng được sưởi ấm
nguyền rủa bùn lầy và cả thế giới
giờ thì chỉ có lũ quạ đến chỗ cối xay
ở đó tới mùa xuân

đã thấy cửa sổ sáng đèn
ai đó kéo đàn accordion trong quán rượu
chỗ bậc thang khuất nơi nhà thờ
lũ ruồi sa lưới
bóng đêm trốn chạy khỏi đường chân trời
như một đội quân bại trận.





Sạn đạo


Dấu vết còn lại của sự hoảng loạn buổi sớm đã nhanh chóng biến mất
Chỉ còn mỗi việc thu dọn đồ đạc
Nhìn lại lần cuối nơi cư trú
Cài cúc áo khoác, choàng khăn, đội mũ
Bình tĩnh quay lưng lại tương lai
Tại sao không gặp nhau trên con đường mòn
Thiếu can đảm để làm chuyện đó?
Không động đậy nổi cánh tay
Dây thường xuân phủ kín những ngọn tháp trơ trọi
Nếu phải vĩnh viễn rời xa
Sẽ lặng lẽ sống những ngày còn lại
Đôi chân sần sùi dính chặt vào ủng
Gió thốc mạnh vào sườn
Nheo mắt nhìn vùng đất trơ trụi
Rồi tới khúc cua dài
Có nên nhổ ra máu đã đông trong miệng
Khum bàn tay che diêm
Tại sao phải vội vã
Ngày mai thức giấc trong căn phòng lạ
Không thể biết điều gì đợi chờ
Mưa lặng lẽ rơi như không bao giờ dứt
Đã cháy phía sau con đường duy nhất.

11/2025





Một thế giới



Không còn ai trong thế giới này
Những rừng cây sừng sững mọc lên đen nghịt như ngàn cánh tay vẫy vùng từ đầm lầy của quỷ
Cánh tay trắng xóa
Ánh sáng trắng xóa
Rừng cây ngoác miệng cười ha hả
Sự hù dọa không hướng đến ai và không làm ai hoảng sợ
Không còn ai trong thế giới này
 
Đôi cánh bé tẹo này sẽ được dành cho em, người sinh ra dưới một ngôi sao trong vắt (không phải như tôi, sinh ra dưới một ngôi sao ngái ngủ nên lúc nào cũng ngái ngủ), cặp mắt trong vắt, nước mắt trong vắt như nước cam lồ của Quan Âm Bồ Tát có thể dùng để gột rửa sạch mọi bụi bặm. (Nhớ câu này: ...Thở ra khói và hít vào toàn bụi – làm sao anh dừng lại – gác chân lên vỉa hè – làm sao anh đứng đợi – rụng lên vai mình lấm tấm lá me). Đôi cánh dành cho em đơn giản vì nó thuộc về em, dẫu rằng không có nó em vẫn có thể chấp chới bay trên ngàn cánh tay vẫy. Dành cho em vì không thể thuộc về ai khác, kể cả tôi. (Không có sự nhân nhượng).
 
Nhữnghammuốncôlạithànhbùnsềnsệtđặcquánh
Không thể di chuyển được, trừ loài rắn
Mà cũng có thể đấy chính là người, em nhỉ?
Còn tùy vào định nghĩa người
Chỉ em có thể trả lời được khi bay lượn từ trên cao
 
Lời của thiên thần:
                       – Chớ bận tâm về loài người, hay loài rắn
                         Thế giới còn hay không còn ai
                         Nếu có thể hãy bay lên, và ngắm
                         Nếu tìm ra đôi cánh thứ hai.
 
Tháng 5/2004
 






Hành trình chuồn chuồn




Đấy là một con chuồn chuồn đến từ xứ sở Xi–ma-nô

Có đôi cánh mỏng tang và một chiếc dạ dày trống rỗng 

Bay qua những thành phố nhiều tầng

Mắt in dấu những đại dương đã mất

Xác thuyền, thùng rượu vang, đồng xu rỉ, san hô chết 

Lấp lánh thủy triều triệu triệu giọt trăng


Chuồn chuồn bay đến cùng áp thấp nhiệt đới

Đói và rét run bản tin thời sự chiều 

Cửa kính, ánh đèn vàng, đôi cánh mỏng tang, hơi ẩm, gió

Và chuồn chuồn bao giờ cũng bé nhỏ

Chuyến bay thần kỳ bị vùi chôn dưới một thành phố rất nhiều tầng


Chính sơn ca hót cho lòng đất mở

Nhà khảo cổ, chiếc mũ lông chim, cát, nụ hôn, hóa thạch chuồn chuồn

Ngôi nhà, viện bảo tàng, cánh cửa mở, ti-vi, bữa cơm dọn sẵn

Đêm đêm bay qua những đại dương.


Tháng 5/2004





Dưới gốc cây du

 

Trong trận chiến khốc liệt dưới gốc cây du già
Tôi chém được hơn ba mươi con rắn bằng một thanh kiếm sắc
 
Sót lại một con bé bằng ngón tay út
Bám chặt vào gáy tôi
 
Không thể tự chặt cổ mình
Tôi lột da
                 và tuyên bố chiến thắng
 
 



 

Giọt nước

 
đêm qua lúc 3 giờ sáng
tôi cong mình tránh một giọt nước rơi
cái giọt nước bé tí
cũng biết cách làm phiền tôi
 
ôi thôi chân trời đầy vết phanh gấp
 
 


Bí mật của tôi



Năm nay, tôi ba mươi lăm tuổi, và tôi có một bí mật muốn kể cùng bạn.
Tôi chỉ kể bạn nghe, bạn hãy hứa không kể cho ai khác, và đừng tìm cách gặp tôi khi chuyện kể xong.
 
Tôi có răng từ khi mới sinh ra, không phải một chiếc, không phải hai chiếc, mà nguyên hàm.
Có điều, tất cả đều sâu, sâu từ khi tôi mới sinh ra.
Vì thế, đã ba mươi lăm năm nay tôi không ngủ
đã ba mươi lăm năm nay tôi thức
và nhức
cùng những chiếc răng sâu
 
Những chiếc răng chưa bao giờ không sâu
Những chiếc răng chưa bao giờ không đau
 
Chuyện của tôi chỉ có thế thôi bạn đã nghe xong và hãy hứa đừng tìm gặp tôi vì tôi trông già nua và tiều tuỵ cứ như vì tôi tám mươi tuổi dù thật ra tôi chỉ
ba mươi lăm.
 
Nếu bạn kể lại chuyện này cho ai khác
Tôi thề sẽ truy tố bạn
trước
toà-án-răng-sâu.
 
5/2010





Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng (I)




Ghi trên cuộn giấy ở các nhà vệ sinh công cộng: Tồn tại hay không tồn tại, đó là vấn đề.

Ghi trên thẻ ATM: Thẻ này không có chức năng cách điện.

Ghi trên con mực khô: Sau khi nhai có thể đổi năm bã lấy một bao cao su.

Ghi trên mõm chó bec-giê: Chỉ cắn khi có hoặc không có nhân chứng.

Ghi trên thức ăn đóng hộp dành cho mèo: Nếu nuôi mèo, hãy nuôi ít nhất hai con, để tránh lãng phí thức ăn trường hợp một con biến mất.

Ghi trên tô cháo lòng: Để gió cuốn đi.

Ghi trên mũ bảo hiểm: Để tránh trầy xướt, hạn chế sử dụng khi đi ngang khu vực có nhiều cần cẩu.

Ghi trên tiếng khóc than: 300.000 – 1.000.000 đồng/giờ, tuỳ cường độ âm thanh và mức độ biểu cảm.

Ghi trên một dòng sông: Không thể tắm hai lần ở đây, vì có thể bị ghẻ lở sau lần tắm đầu.

Ghi trên tiếng còi xe: Xin chào nhau giữa con đường / Mùa xuân phía trước đoạn trường phía sau.

Ghi trên sự thật: Được miễn thuế tiêu thụ đặc biệt khi mua hàng xa xỉ.

Ghi trên bản đồ nước Lào: Tại đây không có đảo.

Ghi trên ca khúc Trịnh Công Sơn: Cẩn thận. Nghe xong có thể thành trí thức!

Ghi trên văn bằng tiến sĩ: Có thể dùng thay thế dụng cụ leo núi.

Ghi trên cửa hàng dược phẩm: Ở đây chỉ bán thuốc theo thư tay bác sĩ.

Ghi trên lời nói dối: Không cần phải hướng dẫn gì thêm.

 

 


Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng (II)


Ghi trên một cây cầu vừa mới xây: Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên.

Ghi trên hầm vượt sông: Cấm cá lòng tong bơi vào làn dành riêng cho cá tra.

Ghi trên ngọn cổ thụ trong thành phố: Dành riêng để mơ giấc mơ của những vòm cây.

Ghi trên tiếng chim hót buổi sáng: Đừng hót, dưới ấy đã có ná.

Ghi trên một cuốn từ điển: Nếu quý vị cần tìm tính từ, xin vui lòng tra cứu cuốn bên cạnh.

Ghi trên dàn đồng ca: Biết rồi, khổ lắm, hát mãi.

Ghi trên đoàn tàu cao tốc: Vui lòng không sử dụng nhà vệ sinh khi tàu vào ga.

Ghi trên laptop của một sử gia: Những thứ đã lưu vào ổ cứng không bao giờ có thể xoá hoàn toàn. Những thứ không lưu vào ổ cứng vẫn sẽ được ghi nhớ ở nơi khác.

Ghi trên một dự án khu vui chơi giải trí 1 tỷ đô: Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất cỏ mọc um tùm.

Ghi trên mảnh sành: Nhẹ tay, hàng dễ vỡ.

Ghi trên một tờ báo: Báo rách phải giữ lấy lề.

Ghi trên trái sầu riêng: Thích hợp để ăn trong phòng lạnh, nên giữ vỏ lại để tuyên truyền chống HIV-AIDS.

Ghi trên một cái lưỡi: Món này không dùng kèm với răng, có thể hợp tương cà nhưng tuyệt đối kỵ ớt.

Ghi trên bao cao su đã qua sử dụng: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

 

 


Vấn đề hôm nay

 

(I)
 
Hãy bắn rụng mặt trời
và sau đó chúng mình có thể yên tâm
đi ngủ
 
 
(II)
 
Khi chúng mình nhắm mắt
thì mặt trời vẫn sáng
hãy yên tâm
chúng mình luôn luôn là
tù-nhân-của-mặt-trời
 
 



 

Mình nói chuyện gì khi mình chẳng nói chuyện gì

 

Nếu bạn kể cho tôi một câu chuyện dài, buồn, và u tối
Tất cả những gì tôi có thể làm là im lặng.
 
Nếu bạn im lặng
Tất cả những gì tôi có thể làm là im lặng.
 
Im lặng là thứ duy nhất tôi có thể sẻ chia cùng bạn.
 
 






Secrets


Like a prostitute, I offered my secrets to everyone
Unlike a prostitute, I got no money for my stories
Instead I got love.
 




Borders

 

All borders created, supposed to be crossed
All loves made, supposed to be broken
All lovers, dumped
 
I crossed the border once, devastating
How could I have felt how devastating I was
If I hadn’t?
It was a feeling that I loved to have had
Once, then buried in the name of fake peace.
 
 



 

The oyster

 
No, I don’t miss you at all
It’s just the one hundred years old tree in front of my balcony whispering some sound
like your name
It’s the kettle boiling on the stove, making some funny sound
like your laughter
It’s the street light going through the iron wielded window, creating some patterns on the wooden floor
like your tattoo
It’s the spaghetti I just made for my dinner
reminding me of your lipstick
It’s the warm, creamy soup
reminding me of the oyster that we shared that damp afternoon

All seems to be foolish, me apart
Who don’t miss you at all.
 



War

 


In the war between fake emotions and true emotions
It’s often fake emotions that emerge victorious
In a sense, the populist
Always wins more votes
In any election
 
We always fake our emotions
The only time we wouldn’t do so
When we are near death.



 

Imagine



On the dark winter days, you could imagine blue sky

In a desert, you could imagine tropical forests

When your boats are sinking, you could imagine life savers, even helicopters (though  imagination wouldn't help you much)

If you are so thirsty because of the unexpected heat, you could imagine cool Bavarian beers, or a silky hand gently touching your neck

You could imagine imagined lovers

You could imagine love

You could imagine poetry

You could even imagine imagination

But

You could not imagine pain
That, you need to suffer.



 

Execution

 

I killed a cat last night
With my bare hands
Before suffocation, she questioningly looked up at me, with her wet, brown eyes
It was a look
That killed me
Even before
I was able to end her much-talked-about life
 



Tree

 

You came, lighted a match
Then left, a bush fire
There was nothing that I could do to control damages
 
I wished I was a rock
That turned red, black, but survived
But I was only a tree.



 

Reality

 
In those dreams we were fish
Because we were naked like fish
Smell like fish
Swimming like fish
Gliding like fish
Wavering like fish
In a bath tube full of seaweeds
 
It’s really weird, because
We were both suffering from insomniacs from all those Indochinese nights
Any dream would thus be impossible
 
It might, perhaps, very well be
A shattered reality.
 



 

By the Danube

 

I'm sitting here by the Danube
Something in the air makes me almost cry
Oh those shoes which are left
How many years have gone by?
 
Gone the empire, remains the river
Gone the terrors, remain all those birds
That keep hitting the water then soaring
As if peace was just a joke
 
Endless winds stroking my back
Reminding me how lucky we are
Such luck was not a matter of fact
For those who died in Barcelona.
 
Budapest, August 19th, 2017
 



 

Maths

 

Forever living on the asymptote
We're painful and happy at the same time
Being satisfied with getting close to the truth
Never actually getting there
 
You never believe in the permanence
In loving you I can say, Poor you!
Because if love is just a moment
I'd rather die on the explosion
Of our first encounter





 

Definition

 


I have resigned from definition
And owed no one any excuse
It is it is it is it
As it is, and nothing else
 
Let there be no explanation
Let there be no categorization
No border needed
And of course no conclusion
 
 As we're marching to eternity
Definition should be the least of our worries.




 

Neighbors



I wanted to ask the unseen girl
Who was probably living on the same floor
What happened last night?

Was it a thrilling movie?
Or someone tried to squeeze your throat?
What made you so indiscreet?
Was it pain, pleasure or both?

Dear girl, I wished I could
Show you my swollen eyes
This morning when I woke up.




 

Bập bênh




Như đứa trẻ chơi bập bênh
                                           một mình
Tôi xoạc chân, cố giữ thăng bằng
Càng cố, càng chao đảo
Nghiêng về bên nào, cũng thấy chông chênh





 

Bởi vì nơi đây là mùa thu

 
 

Bởi vì nơi đây là mùa thu
Sương mù đè nặng mí mắt
Tôi cần cà phê liên tục để sống sót qua những ngày ảm đạm
Cất đi đâu bầu trời màu chì
 
Bởi vì nơi đây là mùa thu
Tôi tưởng tượng ra những chiếc lá rụng
Cơn mưa sấp mặt không điềm báo
Không có gì vĩnh cửu
Kể cả định kiến
 
Bởi vì nơi đây là mùa thu
Tôi hít thở thật sâu và hoàn toàn thanh thản
Cảm thấy mình biết.




 
khi mùa thu tới




khi mùa thu tới tôi đi ngủ
chui vào chiếc kén xám (hoặc đen)
cố không nghe thấy tiếng xoen xét của những thân người đang bị cưa, tiếng rì rầm của những mắt người đang rụng
ôi kén ẩm như chăn gối ẩm

khi mùa thu tới, giấc ngủ trải ra dịu dàng như tấm thảm mục
cuộn tôi vào
vỗ về cho đến mùa thu năm sau
tuy nhiên hóa bướm là việc nhọc nhằn, nếu không nói là bất khả
giấc ngủ vỗ về tôi cho đến mùa thu năm sau nữa
tuy nhiên hóa bướm vẫn là việc nhọc nhằn, nếu không nói là bất khả
thực tế là bất khả

khi mùa thu lại tới, tôi không sao thức dậy được nữa
 




khi mùa thu chết



tôi chỉ còn gương mặt này
nhưng chẳng biết cất vào đâu
khi mùa thu chết
thành phố
chỉ còn những tiếng rì rầm bốc lên từ những tách cà phê
những rì rầm thoát ra từ những cổ họng
                                                          không-có-mặt
ở góc đồng khởi và lê lợi
cái chết trở lại
không sao tìm thấy những mặt người
gương mặt của tôi
biết cất vào đâu biết giấu vào đâu
em nhớ cho:
-          mùa thu đã chết rồi.
 
 





Bài thơ về con mực

 

Tất cả đều phải vui, không ai được buồn 
Tất cả đều tự hào, không ai nên phiền toái
Tất cả mưa rơi, tất cả nắng cháy
Sau tất cả, chỉ còn tất cả thôi 

Còn xó xỉnh nào cho em và tôi
Nói bậy, chửi thề, cười mỉa và hôn nhau bất chấp những tiếng ồn 
Ngày hôm qua cổng thành đã sập
Đàn bò bất chấp luật giao thông tràn ra lòng đường
Kỳ lạ thay mắt nhìn cùng một hướng

Em rên khẽ, trong đáy ly bia mắt em sáng rực
Con mực ống ngày mai lên bìa trang nhất
Sự man rợ không phải là ảo tưởng
Cái nóng điên rồ không giết nổi tiếng karaoke
Tất cả đồng lòng nhấn còi xe.
 





Cá tháng Tư

Ta không phải kẻ ngoài cuộc
dẫu vui hay buồn, bàng quan hay háo hức
ta vẫn là một phần của thời gian này, không gian này
ta có thể lựa chọn thái độ
nào có thể lựa chọn tọa độ

Như là cá, ta bơi trong nước
là cá, ta thuộc về nước
nguyền rủa số phận cá nào có ích gì

Hãy đớp sự thật và bài tiết ra sự thật
có lẽ đó là điều duy nhất có ích 
đối với một con cá.





Kệ sách


Bụi nằm trên gáy đợi thời gian





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét