Ở một thành phố mà phần lớn thời gian phải bò ở tốc độ 20 đến 25km/h, việc bị phạt vì chạy quá tốc độ trong nội thành quả là một điều khó tin, nhưng rất buồn điều khó tin ấy lại trở thành sự thật. Sự thật này đắng hơn món cocktail Campari Cam mà tôi đã uống trong cái đêm định mệnh ấy:)
Cách đây mấy hôm, sau môt bữa tiệc cocktail nho nhỏ, tôi đang phóng vi vu trên đường về nhà, thì có một chú công an nho nhỏ xông ra giữa đường, rọi đèn vào xe. Phóng quá tốc độ: 69/50km/h. Hỏi chú lỗi này phạt bao nhiêu, chú bảo triệu rưỡi. Mặt đang hơi đỏ đỏ trở nên xám ngoét. Về nhà, giở luật ra tra, thấy quá tốc độ từ 10 đến 20 cây số/giờ thì bị phạt từ 600.000 đồng đến 1.000.000 đồng, mặt bớt xám được tí, vì ít ra sẽ tiết kiệm được 500.000 đồng. Đấy là cái may thứ nhất.
Cái may thứ hai là, nếu chỉ thêm một cây số nữa thôi, thì khung phạt sẽ là từ 1.000.000 đến 3.000.000 đồng, kèm theo giam bằng 30 ngày. Lúc bị thổi, thật ra tôi đang chạy ở tốc độ 73km/h, nhưng tốc độ ghi lại trên máy của cảnh sát là 69km/h.
Lúc chú công an làm biên bản, tôi đứng cách chú mấy mét. Đèn đường vàng, và có lẽ khói bụi nhiều quá, nên chú không phát hiện ra tôi hơi có mùi rượu. Trước đó, tôi có uống một ly cocktail. Campari Cam đã đành là đắng nhưng mà hơi đắng quá! Luật giao thông mới có hiệu lực từ 1/7/2009 quy định đã lái xe thì không được có tí cồn nào. Nếu mà mũi chú công an thính hơn một chút thì đã gay go to. Đấy là cái may thứ ba.
Sáng nay đi nộp phạt ở Công an quận 3, từ lúc vào nộp biên bản đến lúc lấy bằng lái ra, kể cả thời gian sang kho bạc nộp tiền phạt, tổng cộng chỉ mất 35 phút. Lần trước đi nộp phạt ở Công an quận 1 mất nguyên buổi sáng, đấy là chưa kể một đám cò nộp phạt cứ vè vè xung quanh rất bực mình. Công an quận 3 dán hẳn một thông báo to đùng cảnh báo về việc không nên nộp quạt thông qua cò, chắc nhờ vậy mà ở đây không xô bồ như bên Công an quận 1. Bài học rút ra là nếu có dây dưa với cảnh sát, thì hãy chọn dây dưa với cảnh sát quận 3, chứ đừng chơi với các đồng chí quận 1.
Cái may thứ năm là tiền phạt rốt cuộc “chỉ” có 800.000 đồng. Trước đó tôi chắc mẫm phải mất đến một triệu. Như vậy là “tiết kiệm” được 200.000 đồng nữa!
Nhưng mà éo le. Cái đường Điện Biên Phủ to đùng, có 4 làn dành riêng cho ô tô mỗi bên, vậy mà tốc độ cho phép cũng chỉ như những con đường hai làn xe hỗn hợp khác, nghĩa là 50km/h. Thay vì quy định một tốc độ phù hợp hơn, thì các chú công an lại nhăm nhăm rình bắn tốc độ. Những lúc bò ra trên đường, có ai bắt các chú đền phần tốc độ còn thiếu đâu!