Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng (II)



Ghi trên một cây cầu vừa mới xây: Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên.

Ghi trên hầm vượt sông: Cấm cá lòng tong bơi vào làn dành riêng cho cá tra.

Ghi trên ngọn cổ thụ trong thành phố: Dành riêng để mơ giấc mơ của những vòm cây.

Ghi trên tiếng chim hót buổi sáng: Đừng hót, dưới ấy đã có ná.

Ghi trên một cuốn từ điển: Nếu quý vị cần tìm tính từ, xin vui lòng tra cứu cuốn bên cạnh.

Ghi trên dàn đồng ca: Biết rồi, khổ lắm, hát mãi.

Ghi trên đoàn tàu cao tốc: Vui lòng không sử dụng nhà vệ sinh khi tàu vào ga.

Ghi trên laptop của một sử gia: Những thứ đã lưu vào ổ cứng không bao giờ có thể xóa hoàn toàn. Những thứ không lưu vào ổ cứng vẫn sẽ được ghi nhớ ở nơi khác.

Ghi trên một dự án khu vui chơi giải trí 1 tỷ đô: Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta đi đất cỏ mọc um tùm*.

Ghi trên mảnh sành: Nhẹ tay, hàng dễ vỡ.

Ghi trên một tờ báo: Báo rách phải giữ lấy lề.

Ghi trên trái sầu riêng: Thích hợp để ăn trong phòng lạnh, nên giữ vỏ lại để tuyên truyền chống HIV-AIDS.

Ghi trên một cái lưỡi: Món này không dùng kèm với răng, có thể hợp tương cà nhưng tuyệt đối kỵ ớt.

Ghi trên bao cao su đã qua sử dụng: Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.



* Thơ Chế Lan Viên: Khi ta ở cũng là nơi đất ở/ Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Thứ Năm, 27 tháng 5, 2010

Lảm nhảm cũng có lời

Tôi thấy có những người thật quá đáng. Có mỗi cái ngày mình chui ra đời mà cũng day đi day lại, gơi ý quà cáp trắng trợn tuần trước đến tuần sau, lẽ ra tôi cũng có thể niệm tình tha thứ thò ra The Enchantress of Florence của Salman Rushdie, hay tệ ra cũng một cuốn cũ cũ của Lê Tôn Nghiêm. Nhưng mà làm quá, quá đáng lắm. Cứ như thế thà cứ để nuôi mấy con mối ở nhà còn hơn:)

***

Những ngày này, vô tri Vô Tri hữu vô tri. Tất nhiên, tôi không phải là tác giả cái câu nho chùm kia. Chỉ là một lần tôi đùa một bạn rằng Vô Tri đang là “thời thượng”, nếu vô tri Vô Tri thì nghĩa là vô tri, một bạn khác nhã ý thay “thì nghĩa là” với “hữu”. Vậy là có nho chùm. May cho tôi, cuốn này tương đối mỏng – chỉ khoảng hai trăm trang – nên chỉ cần một buổi tối yên tĩnh là có thể nhấm nháp xong và thoát khỏi cảnh vô tri!

Có quá nhiều câu trong cuốn này có thể phục vụ rất tốt cho mục đích làm status trên Facebook:) – những câu mà khiến bạn bè trong friend list của bạn phải trầm trồ và khẽ khàng nhấn vào nút “like”. Tuy nhiên, tôi không liệt kê ra đây đâu, bạn phải lao động một tí, phải tìm ra chúng; và sau đó hãy thi đua xem câu nào được “like” nhiều hơn. Khi đó, bạn có thể tự thưởng cho mình một cái kẹo mút:)

Đoạn tôi chép lại dưới đây lại không nằm trong Vô Tri (nhưng vẫn có thể đưa lên status của Facebook được!) mà nằm trong Nghệ thuật tiểu thuyết, cũng của Kundera:

Tục tĩu

Trong một ngôn ngữ nước ngoài, ta dùng các từ tục tĩu, mà không cảm thấy tục tĩu. Từ tục tĩu, đọc nhấn giọng, trở thành hài. Khó tục tĩu với một người đàn bà ngoại quốc. Tục tĩu: cái gốc rễ sâu xa nhất gắn liền ta với tổ quốc của mình.

Tôi nhớ lại cái định nghĩa này của Kundera khi đọc đến đoạn gần cuối của Vô Tri, khi Irena và Josef nói chuyện với nhau về Ulysse và Penelope, và Irena bắt đầu thay thế từ bộ phận sinh dục bằng những từ bậy bạ, rồi bậy hơn nữa. Điều đó làm cho Josef choáng váng, vì đã hai mươi năm anh mới nghe lại những từ ấy bằng tiếng mẹ đẻ, “bởi vì chính là thông qua thứ tiếng ấy, thông qua những cội rễ sâu xa của nó, mà dâng lên đến tận anh sự kích thích của hàng thế hệ, hàng thế hệ” và nhờ đó “ chỉ trong vài chục giây họ đã lao vào yêu nhau”. Thế đấy, “yêu nhau” là một vấn đề mang tính lịch sử!

Kundera, bên canh việc là một tiểu thuyết gia, còn là một nhà lý luận về tiểu thuyết. Cá nhân tôi thích đọc tiểu luận của ông hơn là tiểu thuyết của ông.

***

Có một bạn hô hào mọi người chơi một trò ghép tên các tiểu thuyết của một nhà văn hay bài hát của một ban nhạc thành một đoạn văn có nghĩa. Tất nhiên là nhảm nhí, nhưng tôi đã tham gia:) và kiếm được một chầu cà phê. Sau chầu cà phê, tôi còn được giới thiệu một tiệm sách mà ở đó sau một hồi lục lọi tôi kiếm được Travels in the scriptorium của Paul Auster giá chỉ năm mươi nghìn!

Tôi kiếm được chầu cà phê trên nhờ đoạn này. Tất nhiên là nhảm nhí nhé!

It’s not uncommon to see someone who believes that in searching for identity, in slowness one may reach immortality. What an ignorance! Life is elsewhere, and one should realize that the lightness of being is indeed unbearable. Thus, life is just a joke, and all loves are laughable. In the end of the end, all memories will be fading away, like a farewell waltz. Let’s record all in a book of laughter and forgetting.

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Nhân trường hợp bạn Cỏ Nâu


Những ngày này, có vẻ không thể nào không nói về Lưu Quang Vũ, cũng như không thể nào không nói về Vô tri. "Thời thượng" mà! Vô tri sẽ nói đến sau. Nhân trường hợp bạn Cỏ Nâu, hãy đá qua Lưu Quang Vũ một tí!

Bạn Cỏ Nâu là bạn
này. Trên FB của bạn, bạn dẫn link của bạn này, và tóm tắt như sau:

Về bài thơ Nơi ấy trong tập Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi của Lưu Quang Vũ:
1/ câu “Ngọn gió chiều hoa NỞ trắng như mưa” bị in thành “Ngọn gió chiều hoa SỞ trắng như mưa”;


2/ câu “Nắng ĐỌNG vàng thung lũng tiếng ong bay” bị in thành “Nắng DONG vàng thung lũng tiếng ong bay”;


3/ và câu “Vẫn nguyên vẹn những QUẢ rừng thơ dại” bị in thành “Vẫn nguyên vẹn những HOA rừng thơ dại”. (?)


Bạn của bạn Cỏ Nâu kết luận: "Sử dụng thơ mà vô tình làm cho nó có thêm dị bản, đã là không nên. Đằng này, làm tuyển tập mà sinh thêm dị bản cho những bài thơ tuyệt tác của một tác giả tuyệt vời như Lưu Quang Vũ, là không chấp nhận được."

Ý kiến của bạn GM:


1/ Hoa sở là hoa có thật, nó trông như thế này.



Vì vậy, hoa sở trắng như mưa hòan toàn có lý và hay hơn hoa nở trắng như mưa. Hoa cụ thể hay hơn hoa chung chung.

Chị So có thêm: hoa sở nở đầy trong Vợ chồng A Phủ!

2/ Nắng DONG vàng nghe hay hơn nắng ĐỌNG vàng. Đọng nghe nó tù đọng quá, còn dong như trong dong buồm hay dong ruổi nghe cao xa bay hơn.

3/ HOA rừng hay QUẢ rừng? Chỉ có bác Vũ may ra mới biết bác ấy viết hoa hay quả. Hoa thì đẹp, quả thì ăn được. Tôi thiên về quả hơn, vì tôi thích thứ ăn được!:)

Nói chung, đối với những tác phẩm có nhiều dị bản, người đọc hay có khuynh hướng cho rằng bản tiếp cận đầu tiên là bản đúng nhất, vì bản đấy là bản gây ấn tượng đầu tiên cho người đọc. Love at first sight:) ấn tượng đầu tiên khó phai mờ.

Về bài thơ trên đây của Lưu Quang Vũ, tôi cũng đọc lần đầu trong cuốn thơ nho nhỏ Thơ Tình bạn Tình yêu của NXB Giáo dục 1986. Tuy nhiên,tôi thấy những điểm khác trong bản của Nhã Nam không làm bài thơ bị dở đi, ngược lại, có chỗ tôi thấy hay hơn. Vả lại, tôi cũng tin Nhã Nam. Không tin Nhã Nam thì biết tin ai?:))



Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

Răng sâu (hay câu view ngày thứ hai)


Trời vẫn nóng ghê hồn, đi bộ 10 phút từ LSQ Mỹ đến trụ sở công ty mà mồ hôi như tắm. Chui vào Coffee Bean làm một cốc cà phê vì sáng đi vội chưa kịp uống cafe. Mặc dù vẫn chửi rủa bọn đế quốc ghê gớm nhưng thật ra thì bọn chúng làm việc rất hiệu quả các bạn ạ. Nói chung là đã có cái ấy rồi và sẽ đi thôi. Đại lộ Michigan có lộng gió mùa hè? Tôi vẫn rất mê các quán cà phê và các tiệm sách đấy nhé. Còn Jazz thì sao?

Răng sâu thì ở đây. Xác rắn thì ở đây. Nuốt lời một cách gián tiếp. Xem thử thế nào:)





Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010

Vấn đề hôm nay (hay câu view ngày chủ nhật) và có thể mới tìm thấy một nhà thơ



Vấn đề hôm nay (I)


Hãy bắn rụng mặt trời

và sau đó chúng mình có thể yên tâm

đi ngủ



Vấn đề hôm nay (II)


Khi chúng mình nhắm mắt

thì mặt trời vẫn sáng

hãy yên tâm

chúng mình luôn luôn là tù-nhân-của-mặt-trời














Và có thể mới tìm thấy một nhà thơ

Trong lúc chờ đợi sự xác nhận của chàng, ta có thể giả định ta vừa mới tìm thấy một nhà thơ.