Thursday, 15 November 2007

Thơ mực tím

Thơ làm hồi bằng tuổi Vàng Anh bi giờ. Đọc lại buồn cười phết, bằng ấy tuổi mà ngồi chung bàn với gái còn run, tình cảm rất chi trong sáng lãng mạn. Phải thời gian quay trở lại, lại là 19 tuổi có khi cũng đua đòi vàng anh vàng em. Lúc đấy có khi không làm thơ về khoảng trống mà về khoảng khác!

Khoảng trống

Giữa hai đầu bàn là một khoảng trống

Ở rìa khoảng trống là tôi và em

Em cúi thấp bờ vai rung rinh nắng

Tôi học bài trên mái tóc em nghiêng

Tôi học mặt trời sinh ra ánh sáng

Gió thành giông những chỗ không người

Lồng ngực ứ căng phăng đi tĩnh lặng

Nhút nhát hiện hình khoảng trống trêu ngươi

Nhưng tôi biết nếu xích gần chút nữa

Thế nào em cũng bỏ đi

Khoảng trống sẽ trở thành khoảng cách

Và tôi lại dằn vặt tôi vì…

Đành vậy, em cứ ngồi bên đó

Đầu bàn đây không thể thiếu tôi rồi

Một khoảng trống phân chia hai đứa

Mà em chất ngất trong tôi.

6 comments:

  1. Goldmund quá, goldmund quá :-p

    Thế mà rồi cũng "giá cả thị trường thế chỗ những yêu thương", hì hì.

    ReplyDelete
  2. Thời 19 trong trẻo quá!!!

    ReplyDelete
  3. Đọc mấy câu đầu xong mình cứ tưởng đoạn cuối là thuyền quyên ứ hự luôn trên bàn. Nào ngờ trong sáng quá. Xin lỗi, xin lỗi.

    ReplyDelete
  4. vẫn thích đọc thơ của Thao. Nhẹ nhàng thật!

    ReplyDelete
  5. hic hic, ong anh lang man the hihi the co lam bai tho nao ve love in Brisbane ko day hihi,

    ReplyDelete
  6. @ Bác 5xu, ờ tư duy theo phong cách Vàng Anh thì đúng nhẽ ra phải giang sơn một gánh giữa bàn thật.
    @Mai Hoa: Xem post đầu tiên của anh trên blog!

    ReplyDelete

Maths