Thursday, 15 July 2010

Nhen lửa (tiếp và hết)

Phần đầu


Ba người này ngủ và nằm mơ, trong khi bên ngoài trăng to dần lên và dường như băng ngang qua bầu trời cho đến khi ra phía ngoài biển, nhỏ dần và nhạt đi. Trong giấc mơ, Myers thấy ai đó mời anh một ly scotch, nhưng khi anh sắp sửa cầm lấy thì anh thức giấc ngoài mong muốn, mồ hôi đầm đìa, tim đập thình thịch.

Sol mơ thấy anh đang thay lốp xe tải và dùng cả hai tay.

Bonnie mơ thấy chị đang dẫn hai – à không, ba - đứa con đi công viên. Thậm chí chị còn có tên cho chúng. Chị đặt tên cho chúng trước chuyến đi công viên. Millicent, Dionne và Randy. Randy cứ muốn vùng ra khỏi chị và chạy đi.

Không lâu sau, mặt trời nhô lên phía chân trời và chim bắt đầu hót gọi nhau. Dòng Little Quilcene hối hả đổ xuống thung lũng, bắn vào chân cầu trên xa lộ, chảy hàng trăm thước nữa qua cát và những mỏm đá sắc nhọn rồi đổ ra biển. Một con đại bàng bay xuống thung lũng, qua cây cầu và bắt đầu lượn lên lượn xuống bãi biển. Có tiếng chó sủa. Đúng lúc đó, đồng hồ báo thức của Sol reo.

Sáng hôm đó Myers ở trong phòng mình đến khi anh nghe tiếng họ đi làm. Sau đó anh ra ngoài và pha một ly cà phê hòa tan. Anh nhìn vào tủ lạnh thấy có một ngăn đã được dọn sạch cho anh. Trên kệ dán một mẩu giấy nhỏ có ghi: Kệ của Myers.

Sau đó, anh đi bộ khoảng một dặm xuống thị trấn đến một trạm xăng nhỏ có bán tạp hóa mà anh nhớ trên đường đi từ tối hôm qua . Anh mua sữa, phô-mai, bánh mì và cà chua. Chiều đó, trước khi họ về nhà, anh đặt tiền thuê nhà trên bàn và quay về phòng mình. Khuya, trước khi đi ngủ, anh mở sổ ra và viết lên một trang trống: Không có gì.

Anh điều chỉnh thời gian biểu của mình theo thời gian biểu của họ. Buổi sáng anh ở trong phòng đến khi nghe tiếng Sol pha cà phê và chuẩn bị bữa sáng trong bếp. Sau đó anh nghe Sol gọi Bonnie dậy và họ ăn sáng với nhau nhưng không nói chuyện nhiều. Rồi Sol ra ga-ra và nổ máy chiếc xe tải nhỏ, lùi xe ra rồi lái đi. Một lúc sau, xe đón Bonnie dừng lại ngay trước nhà, có tiếng còi xe tút một cái và lần nào Bonnie cũng nói, tôi ra đây.

Khi đó Myers sẽ ra bếp, đặt nước pha cà phê, và ăn một bát ngũ cốc. Nhưng anh chẳng có hứng thú ăn uống lắm. Món ngũ cốc buổi sáng và cà phê đủ cho anh no gần như cả ngày. Đến chiều khi biết họ sắp về, anh sẽ ăn thêm một chút gì đó, thường là một cái sandwich, rồi lánh khỏi nhà bếp suốt những lúc họ có thể có mặt ở đấy hay xem ti vi trong phòng khách. Anh không muốn nói chuyện.

Việc đầu tiên khi về đến nhà là Bonnie sẽ vào nhà bếp ăn một chút gì đó nhè nhẹ. Rồi chị bật ti vi và đợi đến lúc Sol về, chị sẽ đứng dậy và nấu một cái gì đó cho hai người. Họ có thể nói chuyện với bạn bè trên điện thoại, hoặc có thể ra ngồi ngoài sân sau giữa ga-ra và cửa sổ phòng Myers trò chuyện về những việc trong ngày và uống trà đá cho đến khi đến giờ vào nhà và bật tivi. Một lần anh nghe Bonnie nói với ai đó trên điện thoại: Làm sao mà chị ấy mong đợi mình để ý đến cân nặng của Elvis Presley trong khi mình chẳng kiểm soát nổi cân nặng của chính mình cơ chứ?

Họ bảo anh có thể sang phòng khách ngồi xem tivi với họ bất cứ lúc nào. Anh cảm ơn nhưng nói, không, tivi làm tôi đau mắt.

Họ tò mò về anh. Nhất là Bonnie, một hôm chị về nhà sớm và làm anh bất ngờ trong nhà bếp, chị hỏi anh đã từng lấy vợ chưa và có con không. Myers gật đầu. Bonnie nhìn anh và chờ anh nói tiếp, nhưng anh chẳng nói gì.

Sol cũng tò mò. Anh làm gì nhỉ, anh hỏi. Tôi chỉ tò mò một chút. Chỗ này là một thị trấn nhỏ nên tôi biết hết mọi người. Tôi phân loại gỗ ở nhà máy. Làm việc này chỉ cần một cánh tay lành lặn thôi. Nhưng đôi khi ở đó cũng tuyển thêm người. Tôi có thể nói giúp một câu. Anh thường làm việc gì nhỉ?

Anh có biết chơi nhạc cụ nào không? Bonnie hỏi. Sol có một cây ghi-ta, chị nói.

Nhưng tôi không biết chơi ghi-ta, Sol nói. Ước gì tôi biết.

Myers ngồi trong phòng viết thư cho vợ. Đó là một lá thư dài và anh cảm thấy nó thật là quan trọng. Có lẽ đó là bức thư quan trọng nhất trong đời mà anh từng viết. Trong thư anh cố gắng nói với vợ rằng anh ân hận về những gì đã xảy ra và anh hy vọng một ngày nào đó vợ anh sẽ tha thứ cho anh. Anh sẽ quỳ xuống và cầu xin tha thứ nếu như điều đó là cần thiết

Sau khi Sol và Bonnie đi làm rồi, anh ngồi trong phòng khách chân gác lên bàn, uống cà phê hòa tan và đọc báo tối hôm trước. Đôi khi tay anh run run làm tờ báo kêu sột soạt trong căn nhà vắng. Chuông điện thoại thỉnh thoảng reo, nhưng anh không bao giờ nhúc nhích để bắt máy. Không phải điện thoại của anh, vì có ai biết anh ở đây đâu.

Qua cửa sổ sau nhà anh có thể nhìn lên thung lũng đến một dãy những ngọn núi dốc đứng đỉnh phủ đầy tuyết cho dù lúc đó là tháng tám. Dưới một chút, cây cối bao phủ những triền đồi và rìa thung lũng. Dòng sông băng qua thung lũng, bọt sủi tung trên những tảng đá và dưới gầm những bờ kè bằng đá gra-nít rồi bung ra ở cửa sông, chảy chậm lại một chút như thể đã tiêu hao quá nhiều sinh lực, rồi phục hồi lại được sức mạnh và lao ra biển. Những ngày khi Sol và Bonnie đi làm rồi, Myers ngồi phơi nắng trên cái ghế xếp ở sau nhà và nhìn lên thung lũng về phía những đỉnh núi. Một lần anh thấy một con đại bàng chao cánh xuống thung lũng, lần khác anh thấy một con hươu rón rén dọc bờ sông.

Một buối chiều anh đang ngồi bên ngoài như thế thì một chiếc xe tải to chở đầy củi dừng lại ngay lối đi.

Anh chắc là người thuê phòng của Sol, anh tài xế xe tải nói. Anh ta thò đầu qua cửa xe.

Myers gật đầu.

Sol nói cứ quẳng đống củi này xuống sân sau rồi anh ấy sẽ lo phần còn lại, anh tài xế nói.

Tôi sẽ tránh chỗ cho anh, Myers nói. Anh lấy cái ghế và đem vào bậc thang phía sau, đứng ở đó nhìn anh tài xế xe tải lui xe vào bãi cỏ, rồi kéo một cái cần nào đó trong cabin khiến cho sàn xe bắt đầu nâng lên. Trong chốc lát, những cây gỗ dài gần hai mét bắt đầu truợt khỏi sàn xe và chất thành đống trên mặt đất. Sàn xe nâng lên cao hơn và các cây gỗ còn lại lăn ầm ầm xuống bãi cỏ.

Anh tài xế kéo cái cần lần nữa thì sàn xe hạ xuống vị trí bình thường. Rồi anh ta rồ máy, nhấn còi rồi lái đi.

Anh định làm gì với đống củi ngoài kia? Tối hôm đó Myers hỏi Sol. Sol đang đứng xào nấu thơm phức trong bếp thì Myers bất ngờ bước vào. Bonnie đang tắm – Myers nghe tiếng nước chảy.

Sao anh hỏi vậy? Nếu từ nay đến tháng chín có lúc nào rảnh rỗi thì tôi định cưa chúng ra rồi xếp lại. Tôi định làm xong trước mùa mưa.

Có lẽ tôi giúp được anh đấy, Myers nói.

Anh đã bao giờ cưa củi chưa? Sol hỏi. Anh nhấc chảo xuống và lau mấy ngón tay trái bằng khăn giấy.

Tôi không thể trả cho anh đồng nào đâu, Sol nói. Dù gì thì đây cũng là việc tôi định làm. Ngay khi tôi được nghỉ cuối tuần.

Để tôi làm cho. Xem như tập thể dục một tí.

Thế anh biết sử dụng cưa máy không? Cả rìu và đục nữa?

Anh chỉ cho tôi, Myers nói. Tôi học nhanh mà. Đối với anh điều quan trọng là việc anh được cưa củi.

Sol đặt lại cái chảo dậy mùi lên bếp. Rồi anh nói, được, ăn tối xong tôi sẽ chỉ cho anh. Anh đã ăn gì chưa? Sao anh không mang gì lại ngồi ăn với chúng tôi luôn?

Tôi đã ăn một chút rồi, Myers nói.

Sol gật đầu. Để tôi mang đồ ăn ra bàn rồi chốc nữa ăn xong tôi chỉ cho anh.

Tôi ra phía sau đây, Myers nói.

Sol không nói gì nữa. Anh gật đầu với chính mình, cứ như đang nghĩ ngợi về một chuyện gì khác.

Myers lấy một cái ghế xếp ở đằng sau rồi ngồi xuống. Anh nhìn đống củi rồi nhìn lên thung lũng nơi những đỉnh núi tuyết ánh lên trong nắng. Chóp núi chọc vào mây. Sương mù dường như từ trên mây đổ xuống. Anh nghe thấy tiếng dòng sông cuộn qua những bụi cây dưới thung lũng.

Em nghe có tiếng nói chuyện, Myers nghe Bonnie nói với Sol trong nhà bếp.

Anh bạn thuê phòng đấy, Sol nói. Anh ta hỏi liệu anh ta có thể cưa đống củi sau nhà được không?

Anh ta đòi bao nhiêu? Bonnie hỏi. Anh có nói là chúng ta không thể trả nhiều tiền không?

Anh nói là chúng ta không thể trả đồng nào cả. Anh ta chỉ muốn làm không công thôi. Đấy là anh ta nói thế.

Không công ư? Chị im lặng một lúc. Rồi Myers nghe chị nói, em nghĩ là anh ta chẳng còn việc gì khác để làm.

Một lúc sau Sol ra ngoài, nói, chúng ta có thể bắt đầu được rồi, nếu anh vẫn còn muốn thử sức.

Myers đứng dậy vào đi theo Sol ra ga-ra. Sol mang hai cái giá cưa ra dựng trên bãi cỏ. Rồi anh mang một cái cưa máy ra. Mặt trời đã lặn khuất sau thị trấn. Trong ba mươi phút nữa thôi trời sẽ tối. Myers kéo tay áo xuống và cài cúc. Sol không nói gì trong khi làm việc. Anh lầm bầm trong miệng khi nhấc một khúc gỗ dài gần hai mét và đặt lên giá cưa. Rồi anh bắt đầu cưa đều đặn một hồi. Mạt cưa bắn tứ tung. Cuối cùng anh dừng lại và bước lui ra.

Anh thấy cách làm rồi đấy, Sol nói.

Myers cầm lấy cưa và dí lưỡi cưa vào đoạn Sol để lại. Anh tìm được một nhịp thích hợp và giữ nhịp đó. Anh cứ ấn xuống, đè vào cưa. Trong vài phút anh đã cưa xong mấy cây gỗ thành từng khúc ngắn rơi xuống đất.

Đúng rồi đấy, Sol nói. Anh sẽ làm được. Anh ôm hai khúc củi lên và mang chúng lại xếp dọc theo ga-ra.

Không nhất thiết khúc nào cũng làm, nhưng cứ chừng khúc thứ năm hay thứ sáu, anh hãy dùng rìu bổ ngay chính giữa, Sol nói. Anh không cần phải chẻ nhỏ ra để làm mồi nhen lửa. Tôi sẽ chẻ sau. Cứ năm hay sáu khúc thì bổ một khúc. Tôi sẽ chỉ anh. Sol dựng khúc củi lên, và chỉ cần một nhát rìu là khúc củi tách ra làm đôi. Anh thử làm đi, Sol nói.

Myers dựng một đầu khúc củi lên giống như Sol vừa làm, và anh bổ rìu xuống tách khúc củi ra.

Tốt rồi, Sol nói. Anh sắp những thanh củi dọc theo ga-ra. Xếp chúng cao đến chừng này, và bề ngang chừng này. Khi nào xong hết tôi sẽ phủ vài tấm vải nhựa lên trên. Nhưng không ai bắt anh làm việc này đâu nhé.

Không sao, Myers nói. Tôi muốn làm, nếu không tôi đã không đề nghị.

Sol nhún vai. Rồi anh quay vào nhà. Bonnie đứng ngay cửa, đang nhìn ra, và Sol cũng dừng ngay cửa, choàng tay ôm Bonnie, rồi cả hai đứng nhìn Myers.

Myers nhặt cưa lên và nhìn họ. Đột nhiên anh cảm thấy phấn khởi, và anh nhoẻn cười. Thoạt tiên Sol và Bonnie hơi ngạc nhiên. Sol cười đáp lại rồi Bonnie cũng vậy. Rồi hai người vào nhà.

Myers đặt một cây gỗ khác lên trên giá cưa và cưa liên tục cho đến khi mồ hôi trên trán bắt đầu hơi lành lạnh và mặt trời khuất hẳn. Đèn ở cổng được bật lên. Myers tiếp tục làm việc đến khi anh cưa xong cây gỗ đang cưa dở. Anh vác hai khúc gỗ vào ga-ra rồi vào nhà, tắm rửa, rồi ngồi vào bàn và viết vào sổ. Đêm nay mạt cưa vương trên ống tay áo mình. Một mùi thơm ngọt ngào.

Đêm hôm đó anh nằm thức một lúc lâu. Có lúc anh ra khỏi giường và nhìn ra cửa sổ, nhìn đống củi trong sân sau, rồi ánh mắt anh bị hút lên thung lũng về phía núi. Trăng bị mây che một phần, nhưng anh vẫn nhìn thấy những đỉnh núi và tuyết trắng, rồi khi anh đẩy cửa sổ lên, một luồng không khí ngọt và mát dịu tràn vào phòng, xa xa anh nghe thấy tiếng dòng sông chảy băng qua thung lũng.

Sáng hôm sau anh chỉ đợi đến lúc họ ra khỏi nhà là anh ra phía sau nhà và bắt đầu công việc. Anh thấy một đôi găng tay trên bậc thang phía sau hẳn là Sol để đấy cho anh. Anh khởi động máy cưa rồi đẩy tới đẩy lui, cưa và bổ củi cho đến khi mặt trời đứng bóng. Rồi anh vào nhà ăn một cái sandwich và uống một chút sữa.

Khi quay ra sân và tiếp tục làm việc, anh nhận thấy vai đau và ngón tay nhói nhói. Mặc dù đã đeo găng, anh vẫn bị mấy cái dằm găm vào tay và cảm thấy chúng bắt đầu sưng phồng lên, nhưng anh vẫn tiếp tục làm. Anh quyết cưa xong chỗ củi, bổ ra và xếp lại trước khi mặt trời lặn, và đó là vấn đề sinh tử của anh. Mình phải làm xong việc này, anh nghĩ, bằng không thì…Anh dừng lại lấy ống tay áo quệt mặt.

Tối hôm đó khi Sol và Bonnie về đến nhà - Bonnie về trước như thường lệ rồi Sol về sau – Myers đã làm gần xong. Một đống mạt cưa cao nằm giữa hai giá cưa, và trừ hai, ba cây gỗ còn nằm trong sân, tất cả đã được xếp chồng ngay ngắn tựa vào ga-ra. Sol và Bonnie đứng ở cửa không nói gì. Myers ngẩng lên một lúc, gật đầu chào, và Sol gật đầu chào lại. Bonnie chỉ đứng đó nhìn, thở bằng miệng. Myers tiếp tục làm việc.

Sol và Bonnie quay vào nhà bắt đầu ăn tối. Sau đó, Sol bật đèn cổng như đêm hôm trước. Khi mặt trời vừa lặn và trăng nhô lên khỏi núi, Myers bổ xong thanh củi cuối cùng và gom hai mảnh lại mang vào ga-ra. Anh cất giá cưa, cưa máy, rìu, cái nêm bằng thép và cái đục đi. Rồi anh đi vào.

Sol và Bonnie vẫn ngồi ngay bàn nhưng chưa bắt đầu ăn.

Anh ngồi xuống ăn với chúng tôi, Sol nói.

Ngồi xuống đi, Bonnie nói.

Tôi chưa đói, Myers nói.

Sol không nói gì. Anh gật đầu. Bonnie đợi một chút rồi với lấy đĩa.

Hình như anh làm xong cả rồi, Sol nói.

Myers nói, mai tôi sẽ thu dọn đống mạt cưa đó.

Sol đẩy dao tới lui trên đĩa như thể muốn nói, không cần đâu.

Một, hai ngày nữa tôi sẽ đi, Myers nói

Tôi cũng lờ mờ đoán như vậy, Sol nói. Tôi không biết tại sao tôi cảm thấy như vậy, nhưng tôi lờ mờ nghĩ từ khi anh mới đến rằng anh sẽ chẳng ở đây lâu.

Chúng tôi không trả lại tiền thuê đâu, Bonnie nói.

Thôi nào, Bonnie, Sol nói.

Không sao, Myers nói.

Không, không được, Sol nói.

Không sao mà, Myers nói. Anh mở cánh cửa vào buồng tắm, bước vào trong rồi đóng cửa lại. Khi anh mở cho nước chảy vào bồn, anh nghe tiếng họ nói chuyện ngoài kia, nhưng anh không nghe được họ nói gì.

Anh tắm, gội đầu, rồi mặc quần áo sạch vào. Anh nhìn đồ đạc của anh trong phòng mới lấy từ trong vali ra chỉ cách đây vài ngày hay một tuần, và nghĩ phải mất khoảng mười phút để xếp mọi thứ vào vali và ra đi. Anh nghe thấy tiếng tivi được bật lên phía bên kia nhà. Anh bước lại cửa sổ, chống cửa lên, rồi lại nhìn ra phía núi, trăng lơ lửng bên trên – bây giờ không có mây, chỉ có trăng và những ngọn núi tuyết phủ. Anh nhìn đống mạt cưa phía sau nhà và đống củi xếp ngay ngắn bên hốc tối của ga-ra. Anh lắng nghe tiếng dòng sông. Rồi anh bước lại bàn, ngồi xuống, mở sổ ra và bắt đầu viết.

Vùng quê nơi mình đang ở thật lạ. Nó gợi cho mình về một nơi nào đó mà mình đã từng đọc trong sách nhưng trước đây chưa bao giờ đến. Phía ngoài cửa sổ mình có thể nghe tiếng một dòng sông nước cuốn nhanh, và trong thung lũng sau nhà có cả rừng, vách đá và những đỉnh núi tuyết phủ. Hôm nay mình thấy một con đại bàng hoang và một con hươu, và mình đã cưa và bổ xong hơn bảy mét khối củi.

Anh bỏ bút xuống và lấy hai tay ôm đầu một lúc. Thoáng chốc anh đứng lên, cởi quần áo và tắt đèn. Khi đã nằm trong giường rồi anh mới nhận ra cửa sổ còn để mở. Nhưng anh không dậy, nghĩ thầm như thế cũng tốt.


18 comments:

  1. em kho^ng bie^'t truye^.n nguye^n ngu*~ no' ra sao, nhu*ng truye^.n tie^'ng Vie^.t cu*' ca'ch va`i do`ng la.i tha^'y "Myers nói" or "B no'i".

    ReplyDelete
  2. sao mà truyện này mềm quá?

    những con đê làm bằng đá granite-hoa cương, nghe lạ thiệt!

    ReplyDelete
  3. LGO: tiếng Anh nó đúng như thế!

    Cafe: mềm? vì nó không cứng? :)

    con đê ->> đã sửa thành bờ kè, nhưng granit thì vẫn là granit. thanks.

    ReplyDelete
  4. vẫn cứng lắm, không mềm tẹo nào. :)

    ReplyDelete
  5. Em càfê sữa "tiền hậu bất nhất"!

    ReplyDelete
  6. vừa cà phê vừa sữa nó vậy đó bác, chứ cà phê hẳn ra hay sữa hẳn ra nó khác:))

    ReplyDelete
  7. Ừ, hơi mềm. Nhưng mà thích lắm.
    Các đọan tả dòng sông là rất đắt.

    Bác có bản soft của bản gốc không vậy? Cho cái meo được không?

    ReplyDelete
  8. Có bản tiếng Anh trên mạng đây bác: http://nbu.bg/webs/amb/american/6/carver/kindling.htm

    ReplyDelete
  9. Tiếp đi anh !

    -L'amant-

    ReplyDelete
  10. "Khi anh quay ra sân và tiếp tục làm việc, anh nhận thấy thấy vai anh đau và ngón tay nhói nhói".
    Tôi thấy dùng ba từ "anh" trong một câu thì không ổn, nên bỏ chữ đầu và chữ cuối hợp với tiếng Việt hơn.
    Cảm ơn anh đã cho xem bản dịch rất thú vị.

    ReplyDelete
  11. chắc hẳn bác Goldmund đã cố tình viết một câu có ba từ "anh" để vinh danh Phan Việt bạn của bác ấy đấy :d

    ReplyDelete
  12. Vũ Đức Tân: Cảm ơn bác. Bác nhận xét đúng. Tôi đã xem lại và bỏ chủ ngữ thừa ở một số chỗ khác, nhưng chỗ đấy vẫn còn sót. Sẽ sửa ngay.

    Còn Giò Trắng thì mình không chấp:)

    ReplyDelete
  13. vui nhể. tôi thích những câu như thế này: "Khuya, trước khi đi ngủ, anh mở sổ ra và viết lên một trang trống: Không có gì."

    câu cuối đề nghị đọc lại: "Then he put the pen down and held his head in his hands for a moment. Pretty soon he got up and undressed and turned off the light. He left the window open when he got into bed. It was okay like that." Rồi anh bỏ bút xuống và ôm đầu trong hai tay một lúc. Thoáng chốc, anh đứng lên, cởi quần áo và tắt đèn. Anh đã để cửa sổ mở khi vào giường. Như vậy cũng được."

    nói chung, luật sư dịch hay, không mềm cũng không ngắn - những hai kỳ cơ mà. :) [nsc]

    ReplyDelete
  14. À bác NSC, trong cái link em đưa câu tiếng Anh đúng là vậy. Nhưng em dịch theo bản đăng trên Esquire, hơi khác chút. Nó thế này: "Then he put the pen down and held his head in his hands for a moment. Pretty soon he got up and undressed and turned off the light. After he'd gotten into bed he realized he'd left the window open. But he didn't get up, It was okay like that".

    Ồ nhưng em nhận ra theo bản này em vẫn chấm câu sai. Có lẽ vì dịch lâu rồi, mới đem ra xem lại nhưng nhiều chỗ chủ quan không xem kỹ. Sẽ sửa tiếp!:)

    ReplyDelete
  15. Hì, mình không ngạc nhiên, vì các truyện của Carver "nổi tiếng" là "được" edit khá nhiều, và rải rác có những bản hơi khác. Nhà Library of America có ra tập bự "Raymond Carver: Collected Stories", trong đó trình bày một số bản khác nhau. :) Cheers! [nsc]

    ReplyDelete
  16. Truyện Tắm trong tập MNCGKMNCT thấy bảo tập Hậu Hiện Đại in thêm hẳn một khúc - là khúc có trong phim Short cut của Robert Atman...
    Kiểu này chắc cũng làm khó cho các bác Giò nhỉ:)

    ReplyDelete
  17. Truyện Tắm (Bath) là trường hợp khác. Truyện này được Carver viết lại dưới tên A Small, Good Thing (Lê Huy Bắc dịch là Điều tốt lành nho nhỏ, truyện có đăng trong tập Truyện ngắn hậu hiện đại thế giới của Đông Tây). So với Bath thì A Small, Good Thing có nhiều chi tiết hơn, nhân vật được đặt tên, và được coi là nỗ lực của Carver để thoát khỏi cái nhãn "tối giản" bị dán chằn chặn trên người .

    ReplyDelete
  18. "Chúng tôi không trả lại tiền thuê nhà!"

    Bonie đúng thật là đàn bà! Kekeke!
    Em thích mấy đoạn tả thung lũng, sông,núi và cách anh này ghi nhật kí. :D

    ReplyDelete

Maths