Tuesday, 5 May 2009

Ngày vắng mặt trời (10 bài tiếp)

Ngày Vắng Mặt Trời là tập hợp những bài thơ tôi viết từ 1993  - 2003.  Trong giai đoạn này tôi đã viết hàng trăm bài thơ, nhưng trong tập này chỉ có 30 bài.  Hồi năm 2004 tôi đã có dự định xuất bản, giấy phép đã có, bìa đã làm, nhưng vì nhiều lý do khác nhau nên lại thôi.  Nhiều bài trong số này đã đăng rải rác trên các trang web như evan (thời anh Đinh Tuấn Anh và Trần Tiễn Cao Đăng làm biên tập viên), tienve, và các forum mà tôi tham gia như TTVN, Thăng Long dưới nickname Goldmund.  Hôm nay, nhân dịp mày mò chuyển nhà từ Yahoo 360 (mà tôi đã bỏ lửng từ hơn năm nay) sang wordpress để lưu trữ, tôi post lại toàn bộ tập Ngày Vắng Mặt Trời ở đây, coi như  mượn wordpress thay thế cho ổ cứng máy tính cá nhân!  (Goldmund - Lâm Vũ Thao).



Nỗi Buồn


 

1.

Con gián lưng nâu, bụng nâu nhấm nhấm ngón chân tôi

Hệt như tôi nhấm nhấm nỗi buồn

Nỗi buồn không có gì vĩ đại

Quẳng được đi mà sống thì hơn

 

2.

Nỗi buồn làm tổ không cần nguyên cớ

Tôi quất nó vài roi, nó bỏ đi rồi lại quay về

Đời thiếu chi nơi trú ngụ

Hay tại tôi quá chừng quyến rũ

Nỗi buồn ơi

 

3.

Tôi ôm chầm nỗi buồn không nói năng chi

Nó ngước mắt bảo tôi đừng buồn nữa!

Ôi lời khuyên cắc cớ

Khiến lòng tôi úa đi như cỏ

Khiến lòng tôi day nhớ

Một người đã quá xa.

 

17/4/95

 

 



 


 


 


 


 


Không Đề Cuối


 

Sau ngày em đi xa

Không còn tôi ở lại

Trên trần thế thằng bé ngẩn ngơ

Mùa đông vì thiếu những cơn nực nội

 

Đêm đã đi

Trời biết lấy chi làm tối

Em đã đi

Ngọn gió miên man những triền đồi

 

Vì một hoàng hôn lặn xuống trong tôi

Tôi dang tay kéo sập vòm trời

Nắng mưa xì xầm khô ướt áo.

 




Bắt Đầu

 

Cái lá rơi như mũi tên

Xuyên qua cảm giác lạ lùng mang tên tình yêu

Rùng lên đau nhói

Mỉm cười

Và đêm ngờ ngợ trên vai

Mèo con bắt đầu ngoan ngủ

Người nào còn thức thì say

 

Lá sóng sánh đêm hoảng hốt

Đường dài ra những giấc chưa mơ

Những con chuột bé tí ngậm đuôi nhau chạy trốn

Mặt trăng vàng thượt bắt đầu bay

 

Mặt trời bắt đầu hắt ban mai

Bước chân đầu tiên nuối tiếc

Lầm lì đi mải miết

Bắt đầu.




Qua Đi

 

Rồi sẽ qua đi tất cả

Những ngày vắt xác thời gian

Những đêm cuồng xoay hoang tưởng

Những mộng mơ sóng sánh

 

Rồi sẽ qua đi

Cứ lừ lừ mà đi

Mang cả tơi cả mũ mà đi

Không một Hercules nào có thể nhấc bổng lên và quẳng lại

Dẫu có thể điên vì bớt dại

Qua đi

 

Đắc thắng cười với chiếc bình hoa lăn lóc trống không

Những vỏ bao diêm chơ chỏng

Hòang hôn trắng và đen

Dăm bào mục

Mắt dế nhìn đau đáu

 

25/6/96

 

 

 

 




 

Trăng


 

Ta ở dưới trăng vàng rộng rãi

Suốt sông dài cho gió lên ngôi

Trong vòng anh có đôi hàng tóc đỗ

Cứ môi em là tôi lại mặt trời.

 



 


 


 


 


 


Nuối Tiếc


 

Trở về rất lâu sau hoàng hôn

Khẽ chạm phần trái tim hoang dã nhất

Cánh đồng tím phớt mắc cỡ rợp chiều chuồn chuồn

Mím khóc

Đứa bé ngủ say - Căng dây - Bong bóng - Diều

 

Trở về rất lâu sau hoàng hôn

Mật ngọt đầu môi lôi nhau vào giấc ngủ giả vờ

Ác mộng nhe răng nhọn hoắt

 

Trở về rất lâu sau hoàng hôn

Biết sao hơn - đêm dường hơi buồn

Con nai cuối cùng mất tích

Ký ức - gió thì thào

Hiện tại - gió giong chuông.

 




 

 

 

 

 

Đợi


 

Trên luống đất sẫm màu đẫm sương nhiều đêm

Tôi nắn nót gieo những hạt hoa mới nhặt

Rồi ngủ lại bên rãnh

Đợi bùng lên những bông hoa nửa xanh nửa đỏ hình lục giác

 

Trong khu rừng già nhăn nheo vì già

Tôi cưỡi nai gạc dài xạc xào lá đổ từ nhiều mùa

Lẩm bẩm những hàng cây chao ngã

Đợi một túp lều rơm óng ả chờ tôi

 

Trên nẻo đường dẫn đến nơi tôi quất ngựa lần đầu

Cỏ hắc mùi khung cửa gỗ sau nhiều ngày dai dẳng mưa

Tôi đợi một cú ngã bê bết đất đỏ

Đợi bằng tất cả run rẩy bất an

Bằng tất cả hân hoan gom góp được

Và những lê la gió bụi dọc đường.

 

4/7/96

 



 


 


 


 


 


Khoảng Cách


 

Tôi rụng một chiếc lá thẳm vàng xuống dòng đêm lấp lánh

Trăng xòe vây bơi sấp mặt hoàng hôn

Những tượng đá xám rêu ngẩn cười ngơ ngác

Bất động giữa rừng tràn trề mầm và lộc

Hoang mang sa mạc xương rồng

 

Tôi bật khóc một đêm cuối hạ huyền

Sờ soạng những hình nhân xanh tươi sắp lạnh lùng hóa đá

Những tượng đá răm rắp vận hành

Theo những chiếc nút ám khói nhờ nhờ toan tính

Bông hồng thôi rưng rức tim xanh

 

Trong khoảng sân rợp bóng tre ra hoa

Thơ thẩn tôi chơi với cánh diều điện tử

Chim khuyên hót mai vàng tư lự

Ông ngoại tôi thong thả bình Kiều…

 

15/7/96

 



 


 


 


 


 


Giết Kiến


 

Buồn còn biết làm gì

Thôi thì ta giết kiến

Rồi hí cười độc ác vay cơn hoảng loạn

Hả hê nỗi lau phơ phất vàng trong ta

Hả hê cái cảm giác em đã cấy sang vờ vật nụ hôn

 

Năm ngón tay sừng sững Ngũ Hành Sơn

Trái tim lẩm cẩm nói gì gần đúng

Chạy vòng vèo hòng trốn gương mặt mình

Rồi về lủi thủi xó nhà ngắm kiến

 

Đồng hồ chưa bao giờ réo trên đầu chúng 5 giờ sáng

Loài kiển giương râu – một chạm

Nụ hôn rũ sạch cô đơn

Hôm nay giống hệt hôm qua

Hôm qua hệt ngày trước đó

Cứ như thế giới không hề bom nổ

Cứ như loài người không hề vắt chân lên cổ

Mà vẫn cắn nhau ngoài ánh sáng

Và trong bóng tối thản nhiên giẫm nhau

 

Kiến ơi! Mi làm ta nhức đầu

(Cái đầu công nghiệp nghênh ngang ống khói)

Nhân danh loài người ta giết ngươi  bằng cái búng tay

Để rú lên chuỗi cười nhân tính.

 

13/8/96

 



Thí Nghiệm


 

Có một lần tôi cố đi thật xa

Căn phòng ấm áp

Nơi những nỗi buồn gối vào nhau

Lẵng hoa giả gồm hai mươi bảy chiếc

Ngọn đèn bàn mẻ góc

Ô gạch vuông sũng một dấu chân

 

Tôi ngậm miệng bước đi

Giọt sương óng buốt

Một ít sao tít tắp phía cánh rừng đang mùa lá rụng

Đám sỏi sau nhà không hề xao động

Tôi nâng niu từng ngọn cỏ giấu chân tôi

 

Tôi đã đi thật xa

Chỉ mong một ngày quay lại

Trong một hình hài lấm bụi

Khẽ khàng đẩy cửa

Xem căn phòng tôi ở

Có gì khác chăng?

 

1996

 


 


 

No comments:

Post a Comment

Maths