Sunday, 9 December 2007

Một vật đánh rơi rồi lại nhặt

Là cái bản dịch này. Hôm nọ tìm mãi để đua đòi với bạn kia, nhưng không tìm thấy. Hôm nay thế nào lại nhặt được trên nét. Nguyên do ngày xưa có một em gái than chán đời quá, bảo dịch giùm một bài để mua vui cho em ấy. Thế là dịch một phát thế thôi. Chứ mình có hâm đâu mà suốt ngày ngồi lọ mọ dịch hết bài sang bài khác!

LOVE AT FIRST SIGHT

Wislawa Szymborska


They're both convinced
that a sudden passion joined them.
Such certainty is beautiful,
but uncertainty is more beautiful still.


Since they'd never met before, they're sure
that there'd been nothing between them.
But what's the word from the streets, staircases, hallways -
perhaps they've passed by each other a million times?


I want to ask them
if they don't remember -
a moment face to face
in some revolving door?
perhaps a "sorry" muttered in a crowd?
a curt wrong number" caught in the receiver?
but I know the answer.
No, they don't remember.


They'd be amazed to hear
that Chance has been toying with them
now for years.


Not quite ready yet
to become their Destiny,
it pushed them close, drove them apart,
it barred their path,
stifling a laugh,
and then leaped aside.


There were signs and signals,
even if they couldn't read them yet.
Perhaps three years ago
or just last Tuesday


a certain leaf fluttered
from one shoulder to another?
Something was dropped and then picked up.
Who knows, maybe the ball that vanished
into childhood's thicket?


There were doorknobs and doorbells
where one touch had covered another
beforehand.
Suitcases checked and standing side by side.
One night, perhaps, the same dream
grown hazy by morning.


Every beginning
is only a sequel, after all,
and the book of events
is always open halfway through

TIẾNG SÉT TÌNH YÊU
(Wislawa Szymborska)

Cả hai người đều tin tưởng
rằng đam mê bất chợt đính kết họ với nhau
Niềm tin ấy tuyệt đẹp
nhưng sự bất tất cũng đẹp kém gì đâu

Họ tin chắc họ chưa từng chạm mặt
chẳng có gì chung chia sẻ giữa hai người
Nhưng có thể họ đã triệu lần lướt qua nhau trên đường phố
hay một cầu thang, một hành lang nhưng chẳng nói một lời

Tôi muốn hỏi họ có nhớ chăng
một thoáng mắt nhìn nhau trong cánh cửa quay
hay giữa đám đông buột một lời xin lỗi
hay cộc lốc “nhầm số rồi” trong điện thoại
nhưng tôi biết
họ chẳng hề nhớ đâu

Họ sẽ ngạc nhiên rất đỗi
nếu tôi bảo họ rằng
Số Phận đùa bỡn họ đã nhiều năm

Nhưng chưa vội trở thành Định Mệnh
nên cứ kéo họ gần nhau rồi lại tách nhau ra
lại có lúc giả vờ chặn lối
nén một tiếng cười
rồi vụt tránh xa

Đã có nhiều dấu hiệu
dù họ không nhận ra.
Có lẽ ba năm trước
hoặc Thứ Ba vừa qua

Một chiếc lá vu vơ khẽ lướt
từ vai rồi lại đậu sang vai?
Một vật đánh rơi rồi lại nhặt.
Biết đâu đấy là trái banh từng biến mất
trong lùm cây tuổi thơ xa rồi

Có khi nắm cửa và chuông cửa
trong cùng một cái chạm tay.
Những chiếc va li xếp kề sau khi gửi.
Hay họ mơ cùng giấc mơ một đêm nào, có lẽ
để rồi mở mắt giấc mơ bay.

Mọi sự khởi đầu
thật ra chỉ là tiếp nối
cuốn sách cuộc đời
luôn được dở lưng chừng

Dịch: Goldmund

5 comments:

  1. mình có hâm đâu mà suốt ngày ngồi lọ mọ dịch hết bài sang bài khác
    ... nhưng mình viết được cả một tập thơ hết bài này đến bài khác ;))

    ReplyDelete
  2. Gioi oi, bay gio moi tim thay ha anh? Hoi truoc em hoi anh day, anh nho khong? Anh bao anh ko con` giu~ ban nay nua. May qua, da tim thay roi. Cho em xin nhe! :)

    ReplyDelete

Maths