Thursday, 27 May 2010

Lảm nhảm cũng có lời

Tôi thấy có những người thật quá đáng. Có mỗi cái ngày mình chui ra đời mà cũng day đi day lại, gơi ý quà cáp trắng trợn tuần trước đến tuần sau, lẽ ra tôi cũng có thể niệm tình tha thứ thò ra The Enchantress of Florence của Salman Rushdie, hay tệ ra cũng một cuốn cũ cũ của Lê Tôn Nghiêm. Nhưng mà làm quá, quá đáng lắm. Cứ như thế thà cứ để nuôi mấy con mối ở nhà còn hơn:)

***

Những ngày này, vô tri Vô Tri hữu vô tri. Tất nhiên, tôi không phải là tác giả cái câu nho chùm kia. Chỉ là một lần tôi đùa một bạn rằng Vô Tri đang là “thời thượng”, nếu vô tri Vô Tri thì nghĩa là vô tri, một bạn khác nhã ý thay “thì nghĩa là” với “hữu”. Vậy là có nho chùm. May cho tôi, cuốn này tương đối mỏng – chỉ khoảng hai trăm trang – nên chỉ cần một buổi tối yên tĩnh là có thể nhấm nháp xong và thoát khỏi cảnh vô tri!

Có quá nhiều câu trong cuốn này có thể phục vụ rất tốt cho mục đích làm status trên Facebook:) – những câu mà khiến bạn bè trong friend list của bạn phải trầm trồ và khẽ khàng nhấn vào nút “like”. Tuy nhiên, tôi không liệt kê ra đây đâu, bạn phải lao động một tí, phải tìm ra chúng; và sau đó hãy thi đua xem câu nào được “like” nhiều hơn. Khi đó, bạn có thể tự thưởng cho mình một cái kẹo mút:)

Đoạn tôi chép lại dưới đây lại không nằm trong Vô Tri (nhưng vẫn có thể đưa lên status của Facebook được!) mà nằm trong Nghệ thuật tiểu thuyết, cũng của Kundera:

Tục tĩu

Trong một ngôn ngữ nước ngoài, ta dùng các từ tục tĩu, mà không cảm thấy tục tĩu. Từ tục tĩu, đọc nhấn giọng, trở thành hài. Khó tục tĩu với một người đàn bà ngoại quốc. Tục tĩu: cái gốc rễ sâu xa nhất gắn liền ta với tổ quốc của mình.

Tôi nhớ lại cái định nghĩa này của Kundera khi đọc đến đoạn gần cuối của Vô Tri, khi Irena và Josef nói chuyện với nhau về Ulysse và Penelope, và Irena bắt đầu thay thế từ bộ phận sinh dục bằng những từ bậy bạ, rồi bậy hơn nữa. Điều đó làm cho Josef choáng váng, vì đã hai mươi năm anh mới nghe lại những từ ấy bằng tiếng mẹ đẻ, “bởi vì chính là thông qua thứ tiếng ấy, thông qua những cội rễ sâu xa của nó, mà dâng lên đến tận anh sự kích thích của hàng thế hệ, hàng thế hệ” và nhờ đó “ chỉ trong vài chục giây họ đã lao vào yêu nhau”. Thế đấy, “yêu nhau” là một vấn đề mang tính lịch sử!

Kundera, bên canh việc là một tiểu thuyết gia, còn là một nhà lý luận về tiểu thuyết. Cá nhân tôi thích đọc tiểu luận của ông hơn là tiểu thuyết của ông.

***

Có một bạn hô hào mọi người chơi một trò ghép tên các tiểu thuyết của một nhà văn hay bài hát của một ban nhạc thành một đoạn văn có nghĩa. Tất nhiên là nhảm nhí, nhưng tôi đã tham gia:) và kiếm được một chầu cà phê. Sau chầu cà phê, tôi còn được giới thiệu một tiệm sách mà ở đó sau một hồi lục lọi tôi kiếm được Travels in the scriptorium của Paul Auster giá chỉ năm mươi nghìn!

Tôi kiếm được chầu cà phê trên nhờ đoạn này. Tất nhiên là nhảm nhí nhé!

It’s not uncommon to see someone who believes that in searching for identity, in slowness one may reach immortality. What an ignorance! Life is elsewhere, and one should realize that the lightness of being is indeed unbearable. Thus, life is just a joke, and all loves are laughable. In the end of the end, all memories will be fading away, like a farewell waltz. Let’s record all in a book of laughter and forgetting.

20 comments:

  1. đấy, ngay cả trong tiêu đề cũng đã thấy đậm tính tiểuthuyết-Kundera rồi (mình nói về đoạn tiếng Anh cuối bài) :P
    Sách ở nhà rẻ nhỉ? Đấy, quê hương ngọt ngào biết bao nhiêu!

    ReplyDelete
  2. Hehe đấy chê thế dè bỉu thế mà nâng cao tầm quan trọng của Facebook thế thì lấy đâu ra sách tặng :D

    ReplyDelete
  3. Lại nho à, không thấy Goldmund nói nho có ngon hay không chỉ bảo nho bé dễ ăn nhưng mà cứ xui các bạn rập rờn status trên Facebook thì lại khối người thèm ăn món ăn "thời thương" cho mà xem. :P

    ReplyDelete
  4. Giời ạ em thấy chả nhảm nhí tí nào hehe :P

    ReplyDelete
  5. Justinkhuong sau cú bị nhầm là gái thì tất nhiên thấy mọi sự trên đời bây giờ đều có ý nghĩa!:)

    HY: Nho ngon hay không tùy khẩu vị mỗi người mình không ép, với lại dạo này đang hạn chế tính từ theo đúng tinh thần Hemingway:)

    ReplyDelete
  6. Tinh thần Hemingway là insecure lắm đấy bác nhé!
    gt

    ReplyDelete
  7. Phải mở mặt trận chống Mun mới được, bác này càng ngày càng gớm, giò càng ngày càng lang ben dữ dội hehe.

    Bác tưởng huơ huơ Enchantress mà ăn thua hả? Ai cũng biết tặng sách cho em là hơi bị khó, bác Linh cũng phải giơ ra 4 quyển mới được tặng 2 quyển đấy. Enchantress thì ai lạ gì, mà lại là quyển tệ hại nhất của Rushdie nữa chứ, nhận làm cái gì rồi lại mang tiếng ra ;p

    Viết câu như thế này: "những câu mà khiến bạn bè trong friend list của bạn phải trầm trồ" thì mọt đời bác đừng mong thiên hạ mang những gì bác viết cho lên status dẫu là status của một thứ ặc ặc như là facebook, nhá. Lại phải làm nuật sư mọt đời thôi huhuhu.

    À với cả mấy hôm gặp em gt rồi, hóa ra đến một cân chôm chôm cũng không có, tệ hại thật, rắn đến mức này thì mình phải tìm giải pháp thôi.

    Giải pháp là sẽ mở một phiên tòa xử bác vắng mặt, nhiều khả năng bác sẽ phải nhận mức án cao nhất, không đùa luôn, thằng nào đùa là con chấy :p

    Muốn đỡ tội thì gửi dây thép cái quyển mua 50K ra đây. Đó sẽ không được coi là quà, mà mới chỉ là đút lót cho tòa thôi.

    hehehe

    ReplyDelete
  8. mà ghen tị thế là không hay chút nào, hại sức khỏe lắm í

    người ta đức độ thế nào thì mới được như thế chứ có phải là đùa đâu

    sách Lê Tôn Nghiêm mà cũng đòi mang ra nhử, bác biết em có bao nhiêu quyển của LTN không hehe

    ReplyDelete
  9. Xử thì xử đi, kiên quyết không khai, kiên quyết không nhả, theo gương anh Lý Tự Trọng và chị Võ Thị Sáu:)

    Còn mấy cái kia, khó khăn thế, thôi đành để dành cho mối vậy:)

    ReplyDelete
  10. vẫn quên chưa nói nốt đấy, hôm tọa đàm về Kundera tại Hà Nội mọi người cũng chia làm hai phe, phe thích tiểu luận hơn và phe thích tiểu thuyết hơn

    phe thứ nhất nói tiểu thuyết chỉ là sự cụ thể hóa những gì đã nói trong tiểu luận

    phe thứ hai nói tiểu luận chẳng qua vẫn chỉ là nói về tiểu thuyết của Kundera, mặc dù ông ấy có nhắc đến nhiều cái tên đến đâu nữa

    người đưa ra ý tưởng và chiến đấu cho phe thứ hai là... tôi :d

    ReplyDelete
  11. Nhị Linh: Giơ ra 4 quyển là để chọn 1, cuối cùng lại phải tặng 2, hehe, trình đòi quà hơi cao.

    ReplyDelete
  12. Hừm, chỉ vì một cái Invisible chẳng thấy đâu mà nỡ mang giò nhau ra lang ben :(

    ReplyDelete
  13. Bác Linh mềm yếu quá nên bị kẻ thù lơi dụng. Bác cứ rắn như tôi đi, thử làm gì nhau nào:)

    Cái ví dụ nho nhỏ trên kia có phải là tiểu thuyết minh họa cho tiểu luận? Nói thế thôi chứ chẳng dám bước qua xác chuyên gia Kun (và một số thứ khác, chẳng hạn lang ben):)

    Sonata: Invisible thì làm sao thấy được. Thấy được thì còn gì là invisible!:))

    ReplyDelete
  14. Anh Mun mua ở tiệm sách nào thế?

    ReplyDelete
  15. Art Book, Đồng Khởi, Tân. Chủ yếu là sách về art, chỉ có một ít tiểu thuyểt. Trong số tiểu thuyết, chủ yếu là best sellers, chỉ một ít không phải best sellers:)

    ReplyDelete
  16. Cảm ơn anh. Nghe có vẻ hay, để hôm nào ghé. :D

    ReplyDelete
  17. Ôi trời, em tìm hoài không thấy biển hiệu Art Book đâu, anh tự đặt tên cho quán đúng không?

    Hôm qua em vô một shop không có tên Art Book, tên gì dài lắm, hoặc không có tên luôn.

    Nhưng giá sách đúng là 50k cộng thêm vụ vượt qua Mạc Thị Bưởi thì đoán chắc đúng rồi. :D

    Thê thảm lắm, em chẳng tìm được gì ngoài Sidetracked của Henning Mankell, sau một hồi trẹo đầu nghẹo cổ lé mắt lục lọi.

    ReplyDelete
  18. Salman Rushdie: Hôm qua em thấy cuốn "East, West" và "Step Across This Line: Collected Nonfiction 1992 - 2002" của ông này nhưng không mua, giờ ra lại chắc hết veo, híc híc

    ReplyDelete
  19. BA: Cảm ơn vì thông tin quý giá. Hôm nay anh sẽ ra nhặt về:)

    ReplyDelete