Tuesday, 2 October 2012

Trời hết mưa, và cơ hội của đọc


Hôm nay trời đã hết mưa, may quá. Trời mưa, ngồi nhà sến, trong khi bao người lặn lội đúng nghĩa lặn và lội trong mưa, dưới mưa, thực là không phải lắm. Hôm qua làm về, ngang cầu Rạch Chiếc - cầu mới khai trương cách đây hai, ba tháng - thấy  hàng trăm xe dồn dưới chân cầu. Tưởng tai nạn, hóa không phải, mà vì ngập nước, xe chết máy hàng loạt. Mưa tầm tã, mà xe chết máy, thật không vui sướng gì. Làm dân khổ lắm, phải đâu chuyện đùa. Chẳng những khổ, mà còn khó nữa. Hở tí bị mắng.

Trời hết mưa, tôi cũng vừa xong một dự án nho nhỏ. Thật ra chưa xong hẳn, nhưng có thể thong thả đôi chút, có nhiều thời gian đọc hơn.  Đã kịp đọc khoảng một phần ba số chương của cuốn du ký Phương Đông lướt ngoài cửa sổ. Du ký hẳn là thể loại dễ viết nhưng khó hay. Cứ đi, thể gì cũng có chuyện để kể. Nhưng chỉ đơn thuần kể đôi ba câu chuyện cho dù duyên dáng một tí, hóm hỉnh một tí, exotic một tí, thì cũng chỉ mới là đọc được.  Nói chung trong thể loại này tới giờ tôi vẫn chịu nhất là Kaspucinski - các du ký của ông đầy tính chất khơi gợi.

Đang có rất nhiều thứ để đọc, nhưng cuốn hiểm nhất, mà cũng thuộc loại thú vị nhất là cuốn Tuyển dịch  tập hợp các bài dịch rải rác của Nguyễn Khánh Long.  Đối chiếu tiểu sử, một số chi tiết cá nhân, thời điểm mất, thì tôi có nhiều cơ sở để đoán rằng Nguyễn Khánh Long rất có thể là người từng thường xuyên để lại các comment duyên dáng, uyên bác trên blog này và blog NL.

Trích một đoạn trong bài “Ca ngợi tiểu thuyết” của Carlos Fuentes trong cuốn này:

“… Tôn giáo thì độc đoán. Chính trị thì nặng ý hệ. Lý trí thì phải lô-gich. Nhưng văn chương có quyền mập mờ.

Sự mập mờ trong một tiểu thuyết có lẽ là một cách để nói với ta rằng, bởi lẽ các tác giả (và do đó chính quyền uy) không tin cậy được và có thể cắt nghĩa bằng nhiều cách, thế giới cũng thế mà thôi. Vì thực tại không cố định, mà luôn thay đổi. Ta chỉ có thể tiếp cận thực tại nếu ta thôi cho rằng đã dứt khoát định nghĩa nó rồi. Nhưng sự thực một phần một tiểu thuyết  đưa ra là một tường thành ngăn chặn những lạm dụng giáo điều. Chứ tại sao các nhà văn, bị coi là yếu đuối và vô nghĩa trên bình diện chính trị, lại bị các chế độ toàn trị truy hại, như thể họ thực sự quan trọng?”

Câu cuối làm nhớ tới Salman Rushdie.  Sắp tới nhất định phải rước cuốn Joseph Anton của ông. À, mà tại sao Nobel Văn học năm nay không về tay Rushdie nhỉ?  Xét cả về thể loại ( tiểu thuyết vs. thơ), châu lục (Á vs. Âu/Mỹ), và cả chính trị, rất có thể năm nay là năm của Rushdie.



Hình bác Nguyễn Khánh Long trên bìa, trông thật hiền

17 comments:

  1. Replies
    1. thời điểm, để sửa lại

      Delete
  2. Replies
    1. quên khẩn trương đi, hehe

      Delete
    2. mình đặt cược cho haruki he he

      Delete
    3. Haruki quá nhẹ ký cho giải Nobel cưng ơi!

      Delete
    4. bởi vại mới đặt cược =))

      Delete
  3. Là bác ấy phải không? Trời ơi tôi qua Montreal nhiều mà đâu có biết!

    ReplyDelete
  4. Ủa ý anh là bác nsc phải ko?
    ps: thế này thì là leo thang chứ xuống thang cái nỗi gì :)

    ReplyDelete
  5. "Phương đông lướt ngoài cửa sổ" em đọc được ba chục trang rồi bỏ dở. -:)

    ReplyDelete
  6. đồng ý với nhận định của Gỗ về Ký :-)

    ReplyDelete
  7. Đâu phải chỉ trời mưa mới sến được anh. Em thì sến quanh năm, sến toàn tập nè. :P Em cũng thuộc thơ sến nữa. Em đọc anh nghe vài câu nhé :

    ".....Rồi một người không rõ tỉnh hay say

    Hát vu vơ nhìn sông bảo biển

    Trôi xa mãi những cánh chuồn màu tím

    Đợi đêm về buông nắng để hong tay...."

    ReplyDelete
  8. Đã tậu một cuốn, vì thấy bác GM khen quá nên mua :)

    Vừa kịp giở mục lục ra xem, thấy có kha khá bài đã đăng trên talawas. Và cái bìa sách, lúc đầu nhìn phần xanh xanh như đan cói, tưởng là bác GM dùng tấm kê để chụp sách cho thêm phần trang trọng, hóa ra không phải.

    ReplyDelete
  9. Vâng, em hỏi nhờ một bạn mua hộ.

    ReplyDelete