Tuesday, 22 May 2012

Sách xưa kỷ niệm


Đọc lại những cuốn sách thuộc dạng sách kỷ niệm là một việc ít nhiều rủi ro.  Rủi ro này dễ có nguy cơ thành hiện thực hơn khi đọc lại những cuốn sách của một thời xa xưa, những cuốn sách của tuổi thơ hay tuổi hoa niên, thuở mắt ta hãy  còn trong veo như mắt thỏ (ref bài hát Có chú công an nho nhỏ/ Mắt chú trong veo như mắt thỏ) và tâm hồn chưa mảy may vấn vương cát bụi [người] đương thời. 

Cách đây ít lâu, tôi mừng húm khi mua lại được một cuốn sách cũ của thời thơ ấu: Lều số 13 - một cuốn truyện thiếu nhi của Cộng hòa dân chủ Đức. Tôi nhớ đã từng mê cuốn này kinh khủng. Sách mất lâu rồi, nhiều năm không đọc lại, tôi chỉ nhớ mang máng truyện kể về một nhóm thiếu niên đi cắm trại và các trò nghịch ngợm của chúng. Vì thế, khi mang sách về, tôi háo hức giở ra đọc lại ngay. Kết quả thật chua chát: nó dở không thể tưởng. Ở đây, vấn đề không phải là người lớn đọc truyện thiếu nhi không thấy hay  -  tôi vẫn mê tít nhiều cuốn dành cho tuổi Alpha và Pi - mà vấn đề là nó dở thật. Nó giáo điều, công thức, chẳng mảy may có lấy một chút dí dỏm nào.

Tương tự, tôi cũng hết sức khoái chí  khi tìm được trong hội sách vừa rồi cuốn Tuổi 17, truyện của Liên Xô cũ kể về năm học cuối cấp ba của một lớp toàn nữ sinh, để rồi khi về nhà đọc lại chừng ba mươi trang thì nhận ra tốt hơn không nên đọc tiếp. Sau khi đã tiếp xúc với những thứ như Bắt trẻ đồng xanh, thì rất khó để còn có thể thưởng thức những màn đối đáp như tuyên huấn của vị giáo viên chủ nhiệm trong cuốn này, và những chức danh như bí thư chi đoàn, hay chủ nhiệm báo tường lớp bây giờ nghe thật là …ngộ nghĩnh.

Có lẽ, đối với những cuốn thuộc dạng này, chỗ của chúng chỉ nên là trên kệ sách. Chúng ngự ở đó quan sát cuộc đời ta. Còn ta,  chỉ cần thỉnh thoảng ta nhìn chúng, để nhớ có một thời ta từng yêu mến chúng như thế nào. Và, để giữ nguyên những kỷ niệm đẹp, thì tốt hơn là đừng đọc lại.

18 comments:

  1. Oài, mình có nguyên tắc bất di bất dịch, không bao giờ đọc lại sách đã đọc. CHo nên mình không bị dội ngược kiểu này hihi ...

    ReplyDelete
  2. Thế mà em lỡ mua bạn Tuổi 17 rồi, tính đưa cho tuổi 15 đọc, nhưng thế thì chắc khỏi cho bạn tuổi 15 đọc luôn vậy.
    Thay vào đấy có lẽ là Bắt trẻ đồng xanh, theo gợi ý trên. : )

    ReplyDelete
    Replies
    1. Và cả Yêu trong bóng tối nữa:))

      Delete
  3. Replies
    1. cười đểu thế này dễ bị ăn gạch lắm:)

      Delete
    2. đểu thì phải là he he chứ he he

      Delete
  4. Tới giai đoạn "mừng húm" rồi nhỉ :P

    ReplyDelete
  5. Tôi thích cuốn Con Người Trở Thành Khổng Lồ. Đọc từ hồi còn nhỏ, tình cờ kiếm lại được, rất thích. Sách trẻ con thôi, nhưng thích lắm! Sách cũ bao giờ cũng có ngôn ngữ, thông điệp riêng của nó.

    ReplyDelete
  6. Tôi thích cuốn Con Người Trở Thành Khổng Lồ. Đọc từ hồi còn nhỏ, tình cờ kiếm lại được, rất thích. Sách trẻ con thôi, nhưng thích lắm! Sách cũ bao giờ cũng có ngôn ngữ, thông điệp riêng của nó.

    ReplyDelete
  7. Hồi cấp 3 em làm bí thư lớp đấy. Thấy bây giờ giống giọng tuyên huấn không? :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. tuyên huấn gì mà nói chuyện ăn cháo cá trong khi ấy

      Delete
  8. Ta đã làm chi đời ta.
    ( không biết câu này còn thời hạn truy cứu bản quyền không nữa)

    ReplyDelete
  9. Bạn Mun nên xét đến thời gian tính khi đọc lại những cuốn í nhé, phải tìm xem cái gì đã làm cho mình hồi ấy thích thú đến phải nhớ chứ lị, chắc không phải vì "màn đối đáp như tuyên huấn của vị giáo viên chủ nhiệm trong cuốn này, và những chức danh như bí thư chi đoàn, hay chủ nhiệm báo tường lớp";p

    ReplyDelete
    Replies
    1. nếu kiên nhẫn hơn thì hẳn cũng tìm được cái gì đó thú vị, nhưng em quyết tâm ngừng để cố gẳng bảo toàn kỷ niệm (dù đã hơi sứt sẹo):)

      Delete
  10. Thật thế à, ngày xưa chị cũng thích Lều số 13 và Tuổi 17 lắm đấy. Chị không nghĩ là chị sẽ chán những thứ đấy. Hoặc là khả năng cảm thụ văn chương của chị có vấn đề. Bắt trẻ đồng xanh thì chị chưa đọc nhưng cũng ngại đọc.

    ReplyDelete

Maths