Friday, 4 May 2012

Dành cho các em trai dưới 16 tuổi



Hồi lâu lắm rồi tôi có một cuốn sách tên là Dành cho các em trai dưới 16 tuổi. Đó là một cuốn sách của Liên Xô, nôm na là sách dạy kỹ năng sống cho các thiếu niên trai. Lẽ dĩ nhiên, tôi đọc cuốn này khi dưới 16 tuổi. Bây giờ chả nhớ gì mấy (nên thiếu kỹ năng sống quá chời lun:), chỉ nhớ mỗi một chuyện thế này: Tác giả kể chuyện trong khu nhà anh sống có một ông giáo sư rất giỏi, rất khả kính. Một hôm đi ngang nhà ông anh nghe tiếng ông gào lên rồi khàn khàn quát người nhà đi lấy bông băng. Thì ra ông đang loay hoay đóng đinh lên tường, nhưng thay vì giáng búa lên đinh ông giáng lên tay. Từ đó cho đến mãi về sau, mỗi khi nghĩ về ông giáo sư ấy, anh tác giả chỉ nhớ mỗi chuyện ông ấy không biết đóng đinh. Ông ấy có thể là giáo sư rất giỏi ở đâu đấy nhưng ông không thể nào hay được trong đầu một người khác  ông chỉ là một người đàn ông không biết đóng đinh. Cũng như, GM có thể chém gió ở đâu đó nhưng trong đầu anh cu Pi có thể chỉ ghi nhớ mỗi chuyện là ba của ảnh không trả lời được câu đố của ảnh. Câu đố của Pi như thế này: Con gì sống trong rừng, to hơn con voi, có răng nhọn, ăn thịt, có đuôi dài và mình không có lông?  (Ai cũng không biết trả lời giống GM xin mời rê chuột  tới cuối entry).

Không biết J.M Coetzee, chủ nhân Nobel Văn chương 2003, có đọc cuốn Dành cho các em trai dưới 16 tuổi không, mà  tự nhiên ông nghĩ tới chuyện  mình đường đường là nhà văn oách như thế này, nhưng mai mốt chết đi người ta nghĩ gì về mình. Nghĩ là làm, ông đem thân mình ra không phải làm giá súng như anh Bế Văn Đàn mà thay vào đó tiểu thuyết hóa chính mình thành nhân vật nhà văn John Coetzee. Ta đã từng gặp Paul Auster lừng lững đi lại nói cười trong một tiểu thuyết của mình, cuốn New York Trilogy (bản dịch tiếng Việt của Trịnh Lữ là Trần trụi với văn chương). Gần đây hơn, nhà văn Pháp Michel Houellebecq thậm chí còn tự chặt đầu băm xác mình trong cuốn Bản đồ và vùng đất. Nhưng có lẽ Coetzee là người duy nhất xây dựng hẳn một cuốn tiểu thuyết về một tay nhà văn mang tên mình và viết những cuốn sách có tên giống những cuốn sách của mình.

Bản thân ý tưởng cuốn sách đã thú vị: một nhà viết tiểu sử muốn viết một cuốn tiểu sử về một giai đoạn trong đời của nhà văn Nam Phi John Coetzee. Anh ta phỏng vấn năm người có quen biết John Coetzee. Chân dung nhân vật nhà văn John Coetzee  được tái hiện qua năm cuộc phỏng vấn đó. Bạn biết gì không? Có thể nhà văn của chúng ta đã đọc rất nhiều sách, thậm chí, còn viết nhiều cuốn, nhưng những gì người ta nhớ về ông thật thảm hại.  Người tình cũ kết luận về ông: “John wasn’t made for love, wasn’t constructed that way - wasn’t constructed to fit into or be fitted into” (nôm na có nghĩa John sinh ra không phải để yêu, ông không được cấu tạo theo kiểu đó - không được cấu tạo để lắp vừa hay được lắp vừa vào). Cô người tình này đã rất phẫn nộ khi một lần nhà văn của chúng ta toan mở Schubert trong lúc “yêu”.  Trong khi đó, kỷ niệm sâu sắc nhất của người em họ về ông là ông không biết sửa xe, khiến cô phải qua đêm trên một chiếc xe bị panh ở giữa chốn đồng không mông quạnh. Còn một phụ huynh của học trò ông thì chỉ nhớ mỗi một chuyện vặt vãnh thế này về thầy giáo tiếng Anh của con mình: “Your Coetzee may have had a talent for words but, as I told you, he could not dance” ( Ngài Coetzee của anh viết lách hẳn là khá khẩm, nhưng tui nói với anh rồi, lão ấy ếch biết nhảy đầm!)

Thấy chưa, đọc sách làm gì, viết văn làm gì, nếu không biết yêu, không biết sửa xe và không biết nhảy đầm! Rồi thì người ta chỉ nhớ những chuyện ấy mà thôi:)

Tất nhiên, phải biết đóng đinh nữa, cũng như phải cố mà trả lời câu đố của anh cu Pi. Đáp án câu đố đó là: con khủng long!

Còn đây là chân dung cuốn sách:





23 comments:

  1. Haha em biết ngay là khủng long vì bạn Gấu đang giai đoạn khủng long.

    ReplyDelete
  2. Hic, chà, câu đố đấy chắc cũng phải dưới 16 tuổi mới trả nhời được!

    ReplyDelete
  3. chời, mình đoán ra ngay là con khủng long :))

    ReplyDelete
    Replies
    1. vậy là đủ tiêu chuẩn làm bố rồi đó:))

      Delete
    2. hehe bởi vậy mới đang ế chồng :))

      Delete
  4. Mình cũng biết ngay là con khủng long, mặc dù hơi bị chuyện sống trong rừng đánh lạc hướng :-)

    ReplyDelete
  5. em không đoán ra con khủng long, thế thì em là con gì? và nếu vậy thì bao nhiêu?

    ReplyDelete
  6. Cái bìa sách như bọc giấy bóng, nhất là mép bìa.

    Cảm ơn chủ blog đã giới thiệu sách, rất thú vị.

    ReplyDelete
    Replies
    1. đúng là sách bọc giấy bóng bác. Sách cũ một thư viện bên Mẽo, nhưng chắc không mấy ai đọc nên còn mới nguyên, thư biện thải ra

      Delete
    2. thư viện, không phải thư biện!

      Delete
  7. Anh Mund viết duyên và dễ thương thiệt :)

    ReplyDelete
  8. mình cũng định quạt là đọc blog anh Goldmund bổ não và enjoyable :)

    ReplyDelete
  9. Đang hóng hớt chờ entry dành cho 18++ của bác, chắc còn thú vị hơn nữa :)

    ReplyDelete
  10. Công nhận bác Mund VIẾT DUYÊN VÀ DỄ THƯƠNG THIỆT, lại biết CƯỜI DUYÊN nữa nhưng không biết bác có biết yêu, biết sửa xe, biết nhảy đầm không ta?

    ReplyDelete
    Replies
    1. Tôi khờ khạo lắm, ngây ngô lắm:)

      Delete
  11. nhiều khi không biết "fit into" hay "be fitted into" đúng nơi đúng chỗ (nhạc Schubert) cũng làm người ta thành kẻ vô duyên hay kỳ quặc :))
    Mình đang có một "sứ mệnh bất khả thi" là phải tìm mua cho được mấy quyển tạp chí Quán Văn (phát hành số 1 vào tháng 11/2011)do NXB Thanh Niên phát hành nhưng không có kênh phát hành mà nghe đâu chỉ được (nhờ mua) từ một số người quen biết trong mạng lưới văn nghệ. Không biết bác Goldmund có biết chỗ nào có thể cho mình thông tin để mình đến đó mua giùm vài người bạn được không. Nếu bác không biết cũng không sao vì mình vẫn thường vào blog của bác đọc (chìm) hí hí :))

    ReplyDelete
    Replies
    1. chịu, bác ơi, chưa nghe nói tới tạp chí này, sách vở gì mà bí hiểm vậy?:)

      Delete
  12. Ôi giời, thế mà em cứ đoán là con voi Mẹ

    ReplyDelete
  13. Em đoán ngay ra con khủng long nhé. (mừng quá!!)

    ReplyDelete
  14. Em lại nghĩ tới con trăn, vẫn ấn tượng bức vẽ của tác giả trong Hoàng tử bé :)

    ReplyDelete
  15. Dang le ra nen noi nhieu ve cuon "Danh cho em trai duoi 16 tuoi" Mot cuon sach tuyet voi, ngay ca khi 20 tuoi, doc van con thay y nghia

    ReplyDelete

Note: only a member of this blog may post a comment.