Hiển thị các bài đăng có nhãn ketxe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ketxe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Tắc đường tùy tản tập (IV)

Golf  và bóng đá hay chuyện Pi biết đếm đến mười

Golf đích thị là môn thể thao nhà giàu, chưa ai tranh cãi về điều đó.  Để chơi golf, bạn cần có tiền, rất nhiều tiền.  Tôi không cố tỏ ra là người thông thạo về giá gậy, bóng, trang phục và phụ kiện để chơi golf hay giá thuê sân golf, và cũng không ngại ngần thú nhận mình chưa bao giờ bước chân vào cửa hàng bán đồ chơi golf hay sân golf nào cả.  Ngoài ra, sân golf chiếm quá nhiều diện tích cho một nhóm rất nhỏ người chơi với những quả bóng cũng rất nhỏ: thật là mất cân đối.


Ngược lại, bóng đá đích thực là môn thể thao nhà nghèo.  Chỉ một quả bóng mà những hai mươi hai người tranh nhau, chưa kể ba vị trọng tài cũng chạy lăng xăng.  Điều đó thật sự gây cho chàng thanh niên Pi  - hiện tại ba tuổi hai tháng  - một số phiền toái nhất định. Pi hăng hái ngồi cạnh ba xem đá bóng, nói, ơ sao có nhiều chú quá, để Pi đếm: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười… có mười chú!  Tôi nhớ một truyện tranh đọc khi bé tên là “Dê con biết đếm đến mười.”


Khả năng chịu đựng

Ta không ngừng kinh ngạc về khả năng chịu đựng của con người khi nghe những câu chuyện như  33 thợ mỏ Chi Lê sống sót sau 69 ngày dưới lòng đất, ba thiếu niên New Zealand trôi dạt trên biển suốt 50 ngày, hay chuyện một người đàn ông Haiti sống sót sau hai tuần bị chôn vùi dưới đống đổ nát.  Còn trong tiểu thuyết như cuốn Cuộc đời của Pi của Yann Martel thì cậu bé tên Pi đã lênh đênh bao lâu trên biển cùng con hổ Richard Parkers?

Tuy nhiên, nếu để kiểm nghiệm giới hạn khả năng chịu đựng của con người, không nhất thiết phải tái tạo những hoàn cảnh khắc nghiệt như thế.  Có thể sử dụng những bài kiểm tra khác ít tốn kém và đỡ nguy hiểm hơn nhiều, chẳng hạn: (i) vào buổi trưa cuối tuần trong một căn hộ chung cư, người ta có thể chịu đựng được tiếng khoan đục của nhà tầng trên, tầng dưới, hay sát vách được bao lâu trước khi đi đập cửa nhà kia; (ii) sau một trận bóng đá, đặc biệt khi đội nhà thắng, người ta có thể nghe các bình luận viên huyên thiên bao lâu trước khi tắt tivi; (iii) xem được bao nhiêu phim truyền hình Việt Nam trước khi nói cười ngớ ngẩn, bao nhiêu phim truyền hình Hàn Quốc trước khi bị bệnh nan y, và bao nhiêu phim truyền hình Trung Quốc trước khi sờ lên gáy; (iv)  chứng kiến một thiếu nữ mặt hoa da phấn phun nước bọt xuống đường bao nhiêu lần; (v) ăn được bao nhiêu cái hột vịt lộn liên tục.

Một kết luận hầu như chắc chắn có thể rút ra là: sức người có hạn. 

Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

Tắc đường tùy tản tập (III)



Sự tinh khiết

Tác phẩm nghệ thuật khi được sáng tác ở trình độ cao nhất đều giống nhau đến kỳ lạ: Chúng đều tinh khiết.


Sự im lặng của bầy cừu

Để tránh bị sói ăn thịt, đàn cừu đành im tiếng.

Khi im tiếng, chúng thật sự là cừu, là cừu, là cừu.


Có một người nằm trên mái nhà

Khi trời mưa to.

Thứ Tư, 13 tháng 10, 2010

Tắc đường tùy tản tập (II)



Nhấc lên


Những khi chán nản, tôi thường mong được một cuốn sách nào đó nhấc tôi lên.  Nhấc thật sự, nhấc một cách vật lý, chứ không chỉ nhấc về mặt tinh thần.  Tôi mong được cuốn sách đó nhấc tôi lên cách mặt đất một khoảng đủ cao để tôi nhìn thấy cái ghế tôi ngồi, cái giường tôi nằm, con đường tôi đi từ trên cao.  Nhìn từ đó có thể tôi sẽ nhận ra cội nguồn cơn chán nản.  Tôi biết có những có cuốn sách có quyền năng đó: nhấc bổng con người lên khỏi mặt đất.  Tôi chỉ không biết nó ở đâu.

Tôi đành bằng lòng với những giấc mơ.


Sự giận dữ

Khi giận dữ tôi trở nên khó chịu với tất cả: mùi sữa tắm xông ra từ phòng tắm, tiếng tivi lào rào, tiếng trẻ con léo nhéo, tiếng nước chảy từ vòi, cả sự thể là những hạt gạo nếp nằm cong queo trong nồi nước cũng trở nên không chịu đựng nổi.  Lúc đó, tôi khó chịu như đàn bà ốm nghén.

Bạn sẽ không thích tôi khi tôi giận dữ.


Chim bồ câu ở nhà thờ Đức Bà

Trưa này đi bộ ngang  nhà thờ Đức Bà, tôi thấy những con chim bồ câu đang mổ thóc trên vỉa hè.  Tôi đi sát gần, chúng vẫn chăm chú mổ thóc.  Tôi ngồi xuống cột dây giày, chúng vẫn không hoảng sợ bay đi.  Tôi ngắm nhìn chúng lòng hân hoan.  Tôi mong ngày mai, ngày kia, cả ngày kia nữa, những chú bồ câu vẫn còn ở đó, vẫn sà xuống mổ thóc mặc xe cộ, dòng người qua lại.  Chim bồ câu ở nơi công cộng luôn là dấu hiệu của những thành phố thanh bình.

Một tháng nữa, khi người bạn New Zealand của tôi đến thăm Việt Nam, tôi sẽ chỉ cho bạn xem những con bồ câu ở nhà thờ Đức Bà.  Hy vọng khi đó chúng chưa trở thành bồ câu quay.


Sân khấu

Tôi chán lắm rồi những lễ hội luôn có những sân khấu với những cô gái mặc áo dài đi qua đi lại. 

Xem các cô đi trên cầu Thê Húc trong dịp đại lễ nghìn năm, con trai tôi, ba tuổi, luôm mồm hỏi: Ba ơi, sao mấy cô đi hoài? Sao mấy cô chưa về đi ngủ?

Hãy cuộc đời hóa sân khấu, xin đừng sân khấu hóa cuộc đời!

Xin lỗi, thỉnh thoảng tôi cũng cần kịch tính.

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Tắc đường tùy tản tập (I)





M

Tôi đã quyết đnh.  T nay,  mi khi kt xe, thay vì phí năng lượng vào bc bi, chi bi, nhiếc móc, tôi s tp trung nghĩ ngi.  Hn đây s là mt cách s dng thi gian hu ích hơn, tôi cho là thế, nht là trong xu hướng kt xe ngày càng gia tăng v lượng ln v cht.  Thân th trong xe tinh thn ngoài xe, mun nên s nghip ln tinh thn càng phi ...be. Sau đây là  toàn tp tn mn văn tùy tung hng qut ngt (tc tc đường) ghi trong nhng lúc tc đường (tc kt xe).

Let's go!



Mây

Bất cứ khi nào trời nhiều mây và nhìn lên trời đủ lâu, ta đều có thể nhìn thấy một hình thù gì đó phóng chiếu từ trí tưởng tượng của ta: cánh buồm, lâu đài, cô bé Lọ Lem, kỳ lân, hoặc đôi khi cả rồng, bay, lượn, nhào, lộn.  Chớ nên hào hứng thái quá khi nghĩ rằng mình chộp được một bức ảnh đặc biệt trên bầu trời vào một dịp đặc biệt.  Chỉ cần một chút kiên nhẫn, và một  ống kính, thậm chí điện thoại, ai cũng có thể chụp được ảnh rồng mà.



Kỹ thuật ướp xác

Kỹ thuật ướp xác ưu việt nhất có thể không thuộc về người Ai Cập cổ đại mà thuộc về bảy chú lùn.  Họ đã ướp những gì trong cỗ quan tài thủy tinh kia, mà sau bao thời gian nằm trong đó, nàng Bạch Tuyết vẫn xinh tươi tuyệt trần khiến chàng bạch mã hoàng tử si mê nàng từ cái nhìn đầu tiên.  Tạm không bàn về thứ tình yêu nhuốm màu phân tâm học - tình yêu với xác ướp - của chàng hoàng tử.  Hãy biết rằng chỉ cần một cái rễ cây nằm không đúng chỗ trên mặt đất cộng thêm cú vấp chân của một trong bảy chú lùn khiến miếng táo trong miệng văng ra là nàng Bạch Tuyết đã có thể ngồi dậy, nói cười như thể chưa bao giờ nàng từng là xác ướp.  Tuyệt hơn, nàng cũng có khả năng yêu ngay lập tức.  Sự trở lại của Bạch Tuyết xứng đáng là một kịch bản ly kỳ cho phần tiếp theo của bộ phim ăn khách Holywood:  Xác ướp trở lại phần 4.

Tuy nhiên, cũng có thể tôi nhầm: kỹ thuật ướp xác không thuộc về bảy chú lùn, mà bí quyết kỳ diệu thuộc về bà hoàng hậu phù thủy.  Bà đã tẩm những gì trong trái táo đó?  Phoóc-môn chăng?

Câu hỏi thích hợp hơn là: Bà mua quả táo đó ở đâu?



Thôn văn hóa

Nghèo không nhất thiết phải thô lậu.

Tôi đã có dịp đến những vùng quê nghèo mà con người, cỏ cây, súc vật đều toát lên vẻ thuần hậu.  Vậy mà họ cũng không thoát được những cổng chào thô thiển bằng sắt với dòng chữ “thôn văn hóa” hay “ấp văn hóa”.

Tôi nhìn tấm bảng đó, và thấy lòng mình như bị cấu.