Thursday, 27 December 2007

Entry for December 27, 2007

Theo tin tức ở đây thì Phan Việt và đồng bọn (trong đó có cả ngôi sao blogger Vũ Hoàng - Linh) đã hoàn thành bản dịch tác phẩm The Fountainhead của chị gái Ayn Rand. Bản dịch nghe đâu cả nghìn trang, được dịch theo phương thức hấp diêm tập thể, nghĩa là mỗi bạn hấp một đoạn rồi Phan Việt phụ trách hấp toàn phần. Nếu các bạn định mua cuốn này, nên mua thêm cuốn gì 1.400 trang bạn Nhị Linh vừa mới hấp xong, mang cả hai cuốn về nhà tập tạ cho cân.

Nhớ ngày xưa bạn Gấu cũng có dự định tổ chức dịch cuốn này, rủ anh tham gia, nhưng sau đó anh và Gấu bất đồng sâu sắc về tên bản dịch nên dự án dịch thuật đó đi vào chỗ bế tắc. Bạn Gấu khăng khăng đòi dịch là Ấy của đài phun, còn anh bảo nên dịch thành Đầu súng phun ra nghe có chất thơ hơn. Hai bên cãi nhau ác liệt không ai chịu ai. Nay thấy Phan Việt và đồng bọn đoàn kết dịch thành công, anh rất lấy làm vui mừng và nhân đây xin chúc mừng các bạn!

Wednesday, 26 December 2007

Entry for December 26, 2007

Nhân dịp bạn BCH nhắc tới Đơn Dương và mùa nắng vỡ, tái bản bài thơ liên quan:



Khi anh v hoa quỳ thôi n


Còn biết tìm đâu quà tng em


Anh xoa tay cho m mùa nng v


Ng trong mây mt áng trăng mm



Em li cưới mùa xuân lc nõn


Áo hng dâu vương Tết b vai


Hãy cười bng mt môi em nhé


Anh s thôi bun nếu biết em vui.



Anh v nơi gió nng chy quanh đi


Mt tri lăn qua nhng trin c ướt


Nhng cm thông già làm sao biết được


Anh tìm chi



Có mt ngày mây trng bay đi


Mt làn khói cui tri quay tr li


Chàng trai tho nguyên rong rui


Đi tìm…



01/94

Fashion Police vs. Traffic Police

Fashion Police vs. Traffic Police

By Kay Johnson (Time)

Thousands of motorbikes swerving at high speed and near-misses at every corner can make the roaring streets of Hanoi a terrifying place for the uninitiated. But for Vietnamese teenagers like Trinh Thanh Van, the motorized maelstrom is a party on wheels. It's 8 p.m. on a weeknight, and 19-year-old Van is out with two girlfriends on the back of her red Honda Wave, darting through ever-shifting streams of motorbikes as they look for new friends. It's a typical evening of luon lo (literally "wandering"), the nightly ritual where young Vietnamese cruise, flirt and flaunt their finest fashions.

But there's one traditional biker accessory Van and her stylish friends avoid: crash helmets. They aren't alone: Less than 10% of riders wear helmets in a country where motorbikes make up 90% of road traffic. "For us, helmets aren't fashionable," admits Van's friend Ha, 19, during a roadside chat. Van reluctantly agrees: "If girls have to wear helmets, no one will see their beautiful hairstyles and makeup."

Soon, though, Vietnam's motorcyclists won't have a choice. A new law is to take effect on Dec. 15 that requires motorbike riders and passengers to wear helmets on the road. The law marks a new attempt by the communist authorities to effect a huge societal change — a similar effort failed five years ago. But with 13,000 Vietnamese having died in traffic accidents last year alone, 80% of them from head injuries, the purpose of the new law is to save lives.

The motorbike is the symbol of Vietnam's economic transformation over the past 20 years thanks to reforms allowing private enterprise. Often as not, a newly moneyed family's first major purchase was a shiny Honda Dream. Fifteen years ago, the country had only 500,000 motorbikes; today, there are 22 million. But Vietnam's love affair with the motorbike has come with a price: besides the death toll, the non-profit Asia Injury Prevention Foundation reports, a further 23,000 riders each year suffer debilitating brain damage from injuries that could have been prevented by helmets.

Despite the danger, however, most Vietnamese have resisted pleas to wear helmets, dubbing them "rice cookers" and complaining that they're too hot, uncomfortable and even that they block the peripheral vision crucial to navigating split-second swerves. And many doubt the government will be able to enforce its new helmet law. "They may put an officer at every intersection, but for every policeman there are thousands of motorcycles," says Nhung, 20, Van's friend. "How can police catch them all?"

Her skepticism is well founded. Five years ago, the government passed a similar helmet law but backed down in the face of popular opposition. In fact, for an authoritarian regime, Vietnam's government has an awful lot of trouble enforcing its most basic traffic laws — motorcyclists regularly ignore red lights and pull into traffic without so much as a glance around. Not only do teenagers talk on mobile phones while driving, they can increasingly be seen sending text messages, eyes darting back and forth between the road ahead and their fast-tapping fingers.

Still, the government insists it means business with the latest helmet law. "We are sure we can do it this time. We hope it will save many millions of lives in the long run," says Bui Huynh Long, chief administrator of the National Traffic Safety Committee. Thousands of extra police will be dispatched nationwide to pull over bare-headed drivers, issuing steep fines of up to 200,000 dong (about $15) — about a quarter of the average monthly wage and, significantly, also the average price of a helmet. To underline its "No Excuses" message, the government has also launched a massive TV ad campaign featuring gruesome images of head-trauma victims.

The Asia Injury Prevention Foundation is taking a different tack, promoting helmets as fashion items. The group's commercial arm, Protec, manufactures special "tropical" helmets with air vents, floral designs and racing stripes. Miss Vietnam 2006, Mai Phuong Thuy, has joined the campaign, posing for promotional posters wearing a Protechelmet with a stained-glass motif. Recently, street-side helmet stands have popped up on virtually every corner.

Despite the campaign, attitudes are unlikely to change overnight. Van's friend Ha giggles as she tries on a TIME reporter's helmet, asking "Do I look too stupid?" Still, Van herself looks reflective. She's already been in two accidents, luckily escaping serious injury, and she knows she should be wearing a helmet. She just doesn't want to be the only one. "After the new law, when everyone else is wearing helmets, then I guess I will too," she says. On Vietnam's mean streets, saving lives may depend as much on the fashion police as the new rules of the road.

Monday, 24 December 2007

Biên bản họp chi bộ Thăng Long New York 2002 (tái bản lần thứ n)

Tường trình của Gaup

Hôm qua thứ 7 ngày 21 chi bộ thăng long gồm các đồng chí Killer, xchau, Phanviet, Goldmund, Gaup họp nhau ở New York. Biên bản diễn biến không đầy đủ ở dưới đây, các đồng chí khác sẽ thêm thắt mắm muối.

Thứ Bẩy 21.12.02

Sáng:

Đồng chí Gaup allo vào di động cho đồng chí xchau như điên. Từ dạo tình yêu xchau nói chuyện 400 một đêm đến giờ mình ghê nó quá, lúc gọi điện tưởng nó phải hét vào tai mình ai ngờ thấy giọng hiền quá, bụng bảo dạ thế là mình ăn vía nó rồi. Tình yêu xchau lúc đấy đang ngồi trên toa nét chờ bác killer chở Gỗ và Việt đi oánh bạc về. Khoảng 1h chiều gọi lại thì các tình yêu đang ngồi trên xe đi vào NY, lúc đầu chỉ mất 15 phút đi từ ngoài vào thành, nhưng mà còn cách khách sạn một phố thì các tình yêu phải ngồi lại trong xe chờ 1 tiếng vì tắc đường. Xchau ngồi nhổ zâu còn killer ngồi hát bồi các bài hát nhạc Niên Xô cổ kính.

Chiều:

Đúng 15h cửa khách sạn bật mở, tất cả đèn và nhạc tắt hết, ánh đèn sân khấu chiếu từ trên xuống thịt zọi thẳng vào một nhân vật điẹp trai hùng zũng đi từ ngoài vào, nhạc trầm hùng từ từ nổi lên. Nhân vật đó chính là đại tá Gà ụp, người hùng thănglong. Các đồng chí khác đang ngồi vật vã ở sảnh khách sạn. Đồng chí Phan việt đội một cái mũ đỏ trắng kiểu Lô En đang ngồi vừa bảo vệ một gói đặc sản Mỹ là một cái ham bơ gơ vừa xem ti vi. Phần bắt tay chào hỏi xong, bác Killer và xchau thì nhà tớ nhận ra ngay, nhưng ông Gỗ thì chẳng biết là ông nào...hé hé vì nó im thin thít.

Các đồng chí con trai gặp cái là nghĩ ngay đến chuyện ăn nên rủ nhau ra phố luôn. Subway 20' đến Chinatown đi bộ thêm một đoạn nữa thì đến đại tửu lầu phở Bằng....Thức ăn và đồ uống nhanh nhanh được dọn ra, gồm:

Thịt bò: 1 cân, làm thành các món:

- gỏi thập lẩm cẩm: 2 đĩa
- thịt bò sống để nhúng dấm: 2 đĩa dồn một
- bò băm cuốn lá lốt: vài cái
- bò cuốn mỡ chài nướng: mấy cái
- bò gì vàng vàng: dăm cái

Ba món sau dồn chung một đĩa, đại loại số lượng không rõ nhưng mỗi đứa được một miếng, đứa nào tham được đơ miếng, chắc chắn có đứa ăn 3.

Thanh thủy hàn tửu: 3 lít, mỗi đứa một cốc

Trà và nước chấm: Mỗi thứ một ít.

Trước khi ăn, đồng chí Gaup bày tỏ ý định làm chủ chi (vì biết là buổi tối đi uống thì đắt chết bỏ mẹ) nhưng bác Killer cậy làm người già nhất (hì hì, giang hồ làm gì phải nói chuyện già trẻ. Già thì cũng chỉ vì ngày bé bố mẹ bảo là thế là già, thế thế là trẻ...giờ cứ bảo không già không già thì là thành trẻ) 1, cuối cùng thì là bác Killer trả tiền trưa, đồng chí Gaup trả tối.

Các món ăn chơi đã xong, anh em gọi phở, bát phở to như cái bô, tái nạm gầu sách các kiểu, riêng tình yêu xchau gọi bún chả Hà Nội, bún mang ra còn bốc hơi nghi ngút. Nhờ có bún chả anh em mới biết tình yêu này bị điếc nặng...mình gọi nó mấy câu em ơi anh xin nửa miếng chả mà chẳng thấy nó thưa...cuối cùng phải gò người qua lấy.

Ăn uống no say bác killer trả tiền, đâu 50 Mỹ cả tiền tip.

Ăn xong anh em thảo luận tối đi bar nào. Quyết đinh một chiếc mở cửa 10h nên lại ngồi nghĩ xem làm gì để giết thời gian. Chi bộ biểu quyết nhất trí trăm trăm là làm tí cờ bạc cho vui. Cuối cùng mua được bộ tú $3.50 trong chinatown. Sau đó đi về Toy'r'us gần khách sạn, xếp hàng vãi lờ mới chui được vào, bác Killer mua thêm bộ cờ vua $3.40, anh em kéo nhau hết về khách sạn.

Nói thêm về khách sạn: khách sạn 25 tầng không có cái thang máy chính thức nào hoạt động cả nên chi bộ lên nhà bằng thang chở hàng. Giá phòng 89 đồng Mẽo, nằm ngay phố 42 cách Times Square 1 phutck đi bộ, chủ là VK, anh chị em ở đấy nói tiếng Việt nhèo nhẽo.

Lên đến phòng, các đồng chí Killer và Gaup xông vào oánh cờ vua, giải 10 đô một ván. Mặc dù vì nhiều lý do tinh thần đồng chí Gaup lúc đấy rất là phúc kinh xao động nhưng anh vẫn đo ván bác Killer bằng quả Xe chiếu-hậu-vua cổ điển. Thắng được 10 đô dễ dàng, vả lại thấy bác killer không nhìn ra nước cờ trẻ con này, sang ván hai cao thủ Gaup trở nên lơ là và cuối cùng để bác hơn một con tốt và ép cho gần chết. Có thơ làm chứng rằng:

Sống ở trên đời người cũng vậy
Gặp thời một tốt cũng thành công


Kết quả là hòa cờ và hòa tiền. Đánh cờ tay run rẩy, mồ hôi nách vãi hết cả ra mà hòa tiền, anh em đều lấy làm cay cú. Có chuyện làm chứng rằng:

Có hai anh da đen đi ngoài cánh đồng tự nhiên thấy cục phân bò, một anh bảo anh kia:

- Mày ăn cục này tao cho mày 10 đô.
- Chơi luôn

Anh kia xông vào ăn hết cục phân.

Đi đoạn nữa lại thấy có cục phân, to hơn cục trước, anh vừa anh thách anh kia:

- Mày ăn cục này tao cho mày 10 đô.
- Chơi luôn

Anh còn lại xông vào ăn hết cục phân.

Lúc sau hai anh ngẩn ra bảo nhau:

- Em với bác hai thằng vừa ăn phân không công, hay thôi cứ coi như là ăn sáng...



Tối:

Oánh cờ xong các bạn đi ra đại lộ 7 kiếm bar mà không thấy có nhạc nên biến. Em Việt ăn đặc sản Mỹ không no nên kêu đói. Anh em chui vào hàng gọi một quả pizza to vãi, uống lung tung nói chuyện vớ vẩn rất là vui.

Sau đó thì đi ra tầu ngầm đi đến Greenwich Village là thủ đô đồng tính ái của NY...rất lạ là có nhiều anh giai có vẻ quen mặt xchau, cứ thấy thỉnh thoảng vỗ mông tình yêu xchau chào luôn.

Anh em vào bar tên là Arthur's Tavern nghe nhạc Jazz, Gỗ và Xchau uống budweiser, bác Killer Jim beam and coke, em PV nước cam, Gaup Corona. Nhạc ầm ĩ cũng máu, có em waitress xăm hình cô geisha trên vai thỉnh thoảng ra tán đồng chí Gaup luôn...đắt hàng thế thật là vinh dự cho đất nước.

11h anh em ra về, đồng chí Gaup nghiến răng trả gần 100 đồng kể cả tiền bo cho con lĩ thích hoa hồng có xăm hình geisha ở trên vai. Bác Killer lái xe đưa Gaup về Hắc Lem.

Kết luận:

Anh em quen nhau trên mạng đã lâu, bỉ nhau cũng lắm, cứ nghĩ người này người kia cứ phải thế này thế nọ, nhưng gặp nhau thì thấy ai cũng hiền cũng vui, lại thêm quý các bạn thănglong tình cảm giỏi giang hơn nữa.

Biên bản 1 kết thúc ở đây. Các ver
sion khác cumming.


------------
1 Anh em hôm qua lạm dụng câu Giang hồ thì phải thế này thế nọ, hẹ hẹ, nói xong là đồng chí nào đồng chí ấy cười khúc khích.

Tường trình của Killer

Trước ngày 21:
Chiều ngày 20-12, do tinh thần tuổi trẻ sáng tạo của Phan Việt, đề nghị đi xem bến cảng Boston, nơi bọn Mỹ đổ chè của bọn Anh xuống biển , khởi đâu cho cuộc chiến dành độc lập của Mỹ, Gỗ Mun, Phan Việt và anh được hưởng 2 tiếng rưỡi kẹt xe ở downtown Boston, làm Gỗ Mun khát gần chết.

Sau bữa tối, cả hội kéo nhau đi xem phim The gangs of New York, trình chiếu buổi đầu tiên tại Mỹ. Sau khi xem phim xong, 2h sáng Dec 21, cả hội kéo nhau đến sòng bạc Foxwood là sòng bạc lớn nhất nước Mỹ ở Connecticut. Phan Việt thắng lớn, Gỗ Mun thua một ít, còn anh thì thua sạch.

Lúc đầu chỉ định chơi một lúc rồi kéo nhau đi New York, không ngờ các con bạc khát nước chơi tới 7 giờ sáng, sau đó kéo nhau ra Dunkin Donut mua bánh và coffee vừa đi đường vừa ăn sáng. Phan Việt do thắng bạc nên tình nguyện chiêu đãi anh em tiền coffee và Donut. Tuy nhiên, do sự cố kỹ thuật (không biết từ phía nào icon_confused.gif ), anh em mua 3 suất, nhưng Phan Việt chỉ trả cho nhân viên bán hàng tiền của 2 suất. Sau khi lên xe đi được mấy chục dặm trên highway, đột nhiên Phan Việt nhớ ra (?), bỗng nhiên thương thân trách phận, than thở cho Nhà hàng của bọn Tư bản sài lang bị lừa mất hơn 4 đô tiền Mỹ, nằng nặc đòi quay lại trả tiền. Nhưng khổ, một khi ô tô đã lên đến highway, sắp ra khỏi bang Connecticut rồi thì làm sao mà quay lại được. Đáng kiếp Đế quốc Mỹ, cho chúng nó mất 4 đô, cho kinh tế Mỹ lụn bại . Vào hồi 10h kém 5 sáng, bọn anh đã xuất hiện trên highway I-278 phía trên Manhattan (NY city), nhưng do xchau đã chuyển nhà đến một vùng khá bí hiểm trên Staten Island (một hòn đảo vùng sâu vùng xa phía Nam NY city, ở Việt nam mà đi thi Đại học thì sẽ được cộng điểm ưu tiên Khu vực 1), nên bọn anh bị lạc đường, hơn 11 giờ mới tới nhà xchau.

Phần còn lại Gaup đã viết ở trên.

Thêm vào biên bản buổi tối Dec 21:
11h đêm, sau khi lái xe đưa Gaup và gia quyến về nơi an nghỉ cuối cùng (cuối cùng ở NY city, các đồng chí không nên hiểu lầm) ở Harlem (xóm liều New York), anh quay lại khách sạn, đón Gỗ Mun và xchau đi chơi một cú NY by night.

Tại phố W 39 Street có một club có vẻ rất hấp dẫn, nhưng vào buổi tối thần kinh đó chúng nó chỉ cho anh em có dẫn kèm theo chị em vào, nên cả hội đành lủi thủi đi qua một disco club khác. Sau một một hồi nhảy nhót, anh em kéo nhau vào Greenwich village, định vào một cái bar rất hay ho. nhưng chúng nó lại đòi dress code, trong khi anh chỉ suốt đời mặc quần jean, áo pull, đi giày vải, nên đành ngậm đắng nuốt cay bò về nhà xchau bên Staten Island.

Lúc về đến nhà thì đã hơn 4h30 giờ sáng.
Cả hội lăn ra ngủ đến 10 giờ sáng, xchau dậy đi ăn mảnh, bỏ rơi anh em. Đến 12 giờ anh và Gỗ Mun dậy. Khoảng 1h kém 15 anh thả Gỗ Mun trước cổng hotel ở Time square (NY city) và đến 5h chiều có mặt tại Boston.

Phiên họp tạm thời kết thúc.


Anh rất phản đối chú Gaup tường thuật sai thực tế về chuyện đánh cờ. Trên thực tế, anh cho chú đi lại tất cả các nước có thể đi lại, đồng thời luôn luôn chỉ trước cho chú là anh sẽ đi thế nào trong ít nhất là hai nước sắp tới, khi nào chú không đi lại được nữa thì anh mới ăn quân của chú (cái này thì có xchau ngồi xem làm chứng).
Ván đầu tiên, anh tha không ăn hai con xe của chú, đồng thời những nước nào anh có thể chiếu hết chú ngay, thì anh chỉ cho chú xem, mà anh không đi, vì sợ thắng chú dễ dàng quá thì bà con đánh giá, mai mốt anh không còn mặt mũi nào đi họp bà con Thăng long. Vì thế anh mới sơ ý, chủ quan bị thua chú.
Nhưng ván thứ hai, thì anh thành thật chia buồn với chú là mặc dù anh vẫn hướng dẫn tận tình cho chú y như trong ván thứ nhất, nương tay rất nhiều đối với con hậu và mấy con xe của chú, nhưng chú vẫn bị anh dồn vào thế thua bằng hai con tốt, chết một cách đau đớn, tức tưởi, mặc dù anh vẫn còn con xe để giữa bàn cờ mà không thèm di chuyển.

Tuy trình độ đánh cờ của chú chưa được cao minh, nhưng anh vẫn thấy cực kỳ thán phục chú vì chú có thể cầm cự với anh lâu như thế trong khi có một người đẹp ngồi ngay bên cạnh chú. Giả sử chỉ cần một người đẹp bằng một nửa như thế ngồi cạnh anh, thì chắc là anh đã mất cả hai con hậu và 16 con tốt ngay từ phút đầu tiên của trận đấu. icon_confused.gif

Tường trình của Xchau

Ngày 22:

- Gần 5h sáng mới bò được về đến nhà, lỗi tại bác Killer thức đêm mấy hôm đánh cờ vua với Phan Việt nên lú lẫn đi lạc cả đường. Ngủ được hơn 2 tiếng thì đồng chí xchau bị điện thoại lôi dậy, không được phép ngủ nữa phải chuẩn bị để đi ăn mảnh, trong khi các bác Killer và Gỗ Mun vẫn tiếp tục ngủ như chết đến tận 12h trưa.

- Khoảng 1h30 chiều mấy anh em Gỗ Mun, Phan Việt, xchau cùng 2 em gái xinh đẹp nữa có mặt ăn uống tại China town, sau đó cả hội kéo nhau đi xem tượng nữ thần tự do để thỏa lòng mong ước bấy lâu nay của dân nhà quê lần đầu được ra thành phố. Theo phong cách dân du lịch chuyên nghiệp của Phan Việt, đi chơi là phải đi bộ chứ không ai đi metro, anh em lại lang thang tiếp, tiện đâu ghé đó, qua Wall Street nhưng nhìn vào chả có vẹo gì, rồi đến Ground Zero để chứng kiến bọn tư bản bị tàn phá ghê gớm thế nào. Đi được đoạn đồng chí xchau thấy một em gái bị ho vì nhiều gió quá, quyết định xuống metro đi tiếp. Tại đây có lẽ lần đầu tiên trong đời Gỗ Mun phạm pháp, metro card của anh không dùng được nên phải chui qua barrier để vào, vâng xin nhắc lại...chui qua (hi hi) Chuyện nhỏ như con thỏ đang gặm cỏ thế mà anh em cũng phải động viên mãi mới được.

- Đến Times Square đồng chí xchau dẫn mọi người vào một quán cafe quen thuộc (chỗ mà ai đến NY cũng được dẫn vào), nhưng rất tiếc hôm đấy bọn phục vụ làm ăn như shi.t nên ngồi một lúc phải đi quán khác. Chạy vào một quán Mễ
gần đấy, uống vài chai Behomia rồi anh em kéo nhau về khách sạn.

Tối:

- Bác Gỗ Mun đi ăn lẻ với cạ, bỏ lại xchau Phan Việt với 5,6 con vịt cái nữa. Cả hội chạy sang Queens hát karaoke. Đến nơi ăn xong ra đặt phòng hát bọn nó bảo sắp đóng cửa mịa nó rồi, mặc dù mới hơn 9h30. Lại kéo nhau về khách sạn. Đồng chí xchau và một đồng chí nữa được đặc cách giao nhiệm vụ đưa một em gái về nhà bác ở Brooklyn nhưng khổ nỗi đếch biết đường, đi từ hơn 11h mà 1h sáng mới đến nơi. Hậu quả là sáng nay em gái gọi điện khóc thút thít hu hu anh ơi bác em không cho đi chơi nữa bắt em về rồi... Còn xchau thì được giải phóng một ngày để đi ăn lẻ tiếp.

p/s: Vụ đánh cờ vua em chỉ xem ván đầu thì thấy Gấu thắng, ván sau em không xem không để ý, các bác đừng lôi em ra làm nhân chứng

Tường trình của Goldmund

Cách đây hai ngày, trong khi khoác tay nhau đi dạo ở Central Park, nơi người ta thường vứt xác người ở New York, Phan Việt đã thủ thỉ với Gỗ Mun rằng em chỉ có một ham muốn tột bậc... ấy là trèo lên nóc Empire State Building và ...nhổ một bãi nuớc bọt xuống thủ đô cùa chủ nghĩa tư bản, cho cả New York ngập chìm trong nuớc bọt của gái Việt. Hỡi ôi, mơ ước đấy cho đến giờ phút này vẫn chưa thành sự thật. Bây giờ là 4 giờ chiều ngày 25/12, cả Việt lẫn Mun vẫn chưa ai ăn sáng. Trời thì mẹ kiếp cứ mưa. Bụng thì mẹ kiếp cứ đói. Phan Việt giải sầu bằng cách đánh cờ vua với một đồng chí sau này sẽ là thành viên của Thăng Long. Còn Gỗ Mun giải sầu bằng cách lang thang Internet. Đời đến tối nhà tư bản Killer mang xe hơi đến rước, lại làm thêm cú New York by night.


Lại nói chuyện Gỗ Mun từ ngày sang Mỹ, do thường xuyên lấy đêm làm ngày, nên trông anh gầy guộc xanh xao hẳn ra. Tuy vậy, lòng căm thù đế quốc của anh không giây phút nào sa sút. Phối hợp chặt chẽ với các phần tử nằm vùng như Killer, Xchau, Phan Việt ... anh đã không bỏ qua một cơ hội nảo sỉ nhục bọn tư bản. Ngàyx tháng y, anh đã vác một ba lô chứa đầy quần áo 10 ngày không giặt trên một tấm thân nhiều ngày không tắm lê la khắp các nẻo đường New York. Thủ đô của đế quốc quả thực chỉ có thể xứng đáng với sự đối xử như thế. Ngày y tháng z, được sự động viên của Xchau và Phan Việt, anh đã mưu trí đánh lừa hệ thống tàu điện ngầm bẩn thỉu của New York bằng cách đi metro không vé, gây thiệt hại không nhỏ cho nền kinh tế vốn đang èo uột của Mỹ. Sự kiện này đã được Xchau mentioned above.

Tâm thư của Phan Việt

Đi bờ Đông lần này quả nhiên là lợi hại icon_smile.gif. Gặp được mọi người mới thấy ai cũng vui vẻ, đáng mến.

Gỗ huynh thì hiền lành, chu đáo, tình cảm, rất tiện dụng cho việc bắt nạt icon_biggrin.gif

Anh Killer thì tốt bụng, khảng khái và vui tính. Tuy thế cái vụ quỵt tiền Donut ở trên thì là vu oan cho Phan Việt. Đấy là "ngộ sát" chứ không phải "cố sát"

Xchau - kinh ngạc thay - là một thanh niên trẻ cao ráo, rất điềm đạm, chu đáo và "dễ thương". Thật quả không dám đơn sai tí nào.

Bác Gấu thì gặp vội quá nên không dám hư cấu nhiều, nhỡ bác mắng cho thì khổ icon_biggrin.gif

Thật không bút nào tả xiết sự vui vẻ, tình cảm của anh em Thăng Long. Chi tiết về các vụ việc chắc sẽ bổ sung dần. Cảm ơn mọi người rất nhiều. Ngoài ra em cũng cảm ơn rất nhiều bè bạn khác, tuy không tham gia TL nhưng đã tụ tập lần này. Em hy vọng sớm được đón mọi người ở Chicago.

Saturday, 22 December 2007

Đi ăn cưới ở Nha Trang

Anh vừa mới có một chuyến đi ăn cưới tốc hành ở Nha Trang về. Tối thứ năm ra, tối thứ sáu trở về, đều bằng thuyền lửa.

Lâu rồi anh mới ra lại Ga Sài Gòn. Có những thứ mới làm anh hơi bỡ ngỡ. Bên trái cổng vào nhà ga chính, là tiệm Lotteria sáng đèn. Bên phải là quầy bán vé thuyền du lịch 5 sao đi Nha Trang và Phan Thiết, có nhiều hạng vé, hạng cao nhất đến triệu mấy. Vào trong, anh thấy có thêm một tầng lửng to rộng dành để bán vé. Có thang cuốn chạy lên như trong trung tâm thương mại, nhưng thang chiều xuống thì không hoạt động. Trên ấy còn có quầy bán sách báo, bán rất nhiều sách dạy làm người và tiểu thuyết Quỳnh Dao. Không thấy Phải lấy người như anh cũng như Cocktail cho tình yêu. Bên cạnh quầy bán sách báo là cửa hàng Bánh mì thịt tươi ngon, tên Tây là Bami Deli. Tuy nhiên, đứng dưới cổng chính nhìn lên thì không thấy chữ “ngon”, chỉ còn “bánh mì thịt tươi”, làm anh hơi chột dạ, nhớ đến chị gì béo béo bán bánh bao nhân thịt người trong Thủy Hử.

Không có ý định mua vé, nhưng anh vẫn đi một vòng khu vực này, rồi lượn vào toilet để kiểm tra. Với anh, độ sạch của toilet là chỉ số đo mức độ văn minh. Trước cửa toilet có một anh ngồi gãi râu và nặn mụn bên cạnh một tấm bảng xanh, nội dung có ý nghĩa miễn phí cho khách mua vé và đi tàu, giấy vệ sinh 500 đồng. Hóa ra anh này bán giấy vệ sinh, điều này, đồng nghĩa bên trong không có giấy, một điều mà cuốn Lonely Planet về Việt Nam có cảnh báo. Dù sao, toilet ở đây cũng không đến nỗi quá tệ, chắc phần nào nhờ nguồn thu 500 đồng/lần kia.

Toa anh là toa giường cứng gồm 6 giường. Anh nằm trên tầng 3 áp mái. Xoay trở hơi khó khăn tí, bù lại không ai có thể ngồi ké giường mình được. Nằm thì may ra. Anh đọc sách một hồi mỏi mắt, bèn gấp sách lại. Một lúc, chợt thấy thuyền mình từ từ trượt ra khỏi đường ray. Tim anh đập thình thịch. Chả hiểu thế nào toa của anh lại lơ lửng bay lên như bong bóng bay, rồi phành phạch như trực thăng cắm thẳng xuống sau sân nhà anh. Anh nhắm mắt lại. Những tiếng nổ ùng oàng không ngớt. Anh nhắm tịt mắt, chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy ngớt những tiếng nổ ùng oàng. Bèn cố mở mắt ra. Hóa ra tiếng nổ ùng oàng kia chính là tiếng tàu xình xịch. May cho anh, thuyền chưa bao giờ trượt đường ray cả, càng chưa bao giờ bay lên, nếu không anh chả còn đây ngồi kể chuyện cho các bạn.

5 giờ sáng, cô dâu gọi điện í ới, bảo sắp đến rồi đấy, chuẩn bị dậy đi. Nhưng do dừng và tránh nhiều lần nhường các đồng chí trung ương, thuyền anh mãi 6 giờ 40 sáng mới đến nơi. Vì không ngủ lại đêm Nha Trang nên anh không đặt phòng khách sạn. Cô dâu bố trí cho anh ở tạm phòng chú rể. Chú rể mặt còn ngái ngủ, quần đùi, áo may ô ra đón anh, rủ anh đi ngủ. Anh lịch sự từ chối, bảo bật đèn lên đi. Anh vốn sợ những chỗ mờ mờ tối tối. Chú rể rủ anh đi ngủ không thành công, bèn đồng ý theo anh đi uống café và ăn sáng.

Nói thêm về chú rể. Chú rể vốn là bạn học đại học của cô dâu, lưu lạc ở xứ cờ hoa đã chục năm, một ngày nọ về nước bỗng dưng gặp lại cô dâu. Cô dâu là bạn anh, bạn bè trong nhóm đã lên xe hoa hết từ lâu, chỉ còn mỗi cô dâu sớm hôm đi về lẻ loi chiếc bóng, mọi người vẫn lấy làm lo lắm. Thời may, chú rể bắt được cô dâu, hai người kết nhau, nhưng không đánh nhau vỡ đầu, mà quyết định lấy nhau. Suy nghĩ không biết bao lâu, nhưng quyết định chỉ trong tích tắc. Âu cũng là duyên số. Ba mẹ chú rể đều đã mất, nên chủ hôn chỉ có hai ông bác anh của mẹ (trong Nam sẽ gọi là cậu) từ Hà Nam vào. Hai ông hỏi anh người vùng nào mà nói giọng Bắc rõ thế. Hóa ra anh mất gốc còn hơn cả vợ anh!

Vì đàng trai neo người nên anh được đặc phái sang đàng trai bưng quả. Anh báo cho vợ, vợ càu nhàu bảo đúng ra trai tân mới được bưng quả, anh một vợ hai con rồi còn bưng nỗi gì. Nhưng ở miền Trung và cả miền Nam, người ta không câu nệ chuyện tân hay không tân, nên anh vẫn có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc.

Đám cưới nhẹ nhàng và đơn giản. Cô dâu mặc áo dài đỏ, khăn vành đỏ, chẳng những không khóc tiếng nào mà lại còn cười tươi hơn hớn. Cũng phải thôi, ba mươi mấy năm mới bắt được chồng, lại được người đẹp trai cao ráo gần bằng anh (phải nói thêm, anh đi ăn cưới sơ mi cà vạt giày Tây chỉnh tề, nhưng quên mang theo dây nịt nên sáng phải vội vàng chạy mua tạm một cái; dây nịt hơi lỏng nên mặc dù quần không rớt anh vẫn kém đẹp trai một tí, nếu như ngày thường 11/10, hôm nay chỉ còn 10/10), ai ở vị trí ấy mà không vui. Tiếu như xử nữ vu quy nhật.

Tiệc cưới xong cô dâu chú rể ái ngại anh bơ vơ bèn rủ anh đi uống café, nhưng lại bảo anh dắt một lũ 8x đi trước, cô dâu chú rể về phòng một tí rồi đi sau. Anh hiểu ý, dắt bọn trẻ con ra quán GMC mới mở gần Hòn Chồng uống café ngắm biển. Uống đã đời rồi đi về và tất nhiên là cô dâu chú rể không đến. Về lại khách sạn, lúc đấy cô dâu chú rể mới thò mặt ra, bảo phải dẫn hai ông bác đi chơi, anh cứ việc lấy chìa khóa lên phòng sử dụng thoải mái. Anh bèn vào phòng tân hôn tắm một phát, rồi lấy ba lô ra ga về lại Sài Gòn.

Tối nay anh lại đi ăn cưới. Anh thấy anh đi ăn cưới chả khác ca sĩ chạy show. Có điều ca sĩ chạy show ra tiền còn anh thì ngược lại.

@Insomnia: Mắt cận nhưng tính đấy. Anh cũng thấy chỗ đấy nhưng yahoo bị lỗi sửa mãi không được, thồi để dành cho chú Vinh comment!

Thursday, 20 December 2007

Kháng khựa

Thành tích kháng khựa của anh những ngày gần đây:

+ Can ngẳn (i.e. ngăn cản) thành công một đồng nghiệp dự định đi du lịch trung quốc. Đồng nghiệp này sẽ chuyển sang đi Bali. Ngành du lịch trung quốc sẽ thất thu ít nhất 700 USD;

+ Hủy hoại tiền tệ trung quốc. Năm ngoái anh đi trung quốc về còn dư 4 tệ. Sáng nay anh đã cho vào máy nghiền giấy.

+ Mua khoảng 20 DVD lậu (phim Holywood) sản xuất tại trung quốc, góp phần kích cầu DVD lậu, bọn khựa hám tiền sẽ sản xuất DVD lậu càng nhiều, nghĩa là càng có nhiều vi phạm bản quyền quốc tế. Mỹ và các nước khác sẽ không để cho trung quốc yên.

+ Bấm chuyển kênh khác mỗi khi TV chiếu phim trung quốc. (Cái này thì dễ, đằng nào thì anh cũng chẳng bao giờ coi phim nhiều tập trên TV). Ai cũng làm giống anh thì các đài truyền hình sẽ chẳng thể nào chiếu phim trung quốc được nữa. Không ai xem thì quảng cáo cho ma à?;

+ Cài mặc định chế độ Auto Correction trên Mircrosoft Word, tự động sửa “tàu” thành “thuyển”. Một con ngựa đau, cả thuyền bỏ cỏ.

+ Anh sẽ tiếp tục cập nhật các thành tích khác.

+ Tiếp thu ý kiến của em One, không viết hoa chữ trung quốc nữa.

@Đông Phương Bất Bại: Đường thi thì vẫn phải dịch. Cứ lựa những bài kiệt tác dịch ra thơ con cóc hết, để sỉ nhục văn hóa bọn nó.

Wednesday, 19 December 2007

Nhớ đồng ca, hát đồng ca, ghét đồng ca

Mượn mấy câu của Phạm Tiến Duật cho có cớ thôi, cái bài Nhớ đồng ca, hát đồng ca ấy, “Giọng anh hát nghe hay/ Có lần em khen thế/ Nhưng giọng anh đơn lẻ /Sánh sao bằng đồng ca”. Đồng ca có cái tiện là không biết hát hay không thuộc thì mấp máy môi cũng được. Hát cao một chút, thấp một chút, nhanh, chậm một chút cũng chả sao. Trăm tay thì vỗ nên kêu, trăm mồm thì gào nên to.

Hồi năm lớp 8, trường tổ chức văn nghệ, mỗi lớp phải đóng góp vài tiết mục. Khổ nỗi, lớp chả có hạt nhân văn nghệ nào. Cô chủ nhiệm nảy ra ý lùa cả lớp đi đồng ca. Bốn chục đứa cùng gào toáng lên “Boong bính boong cờ bay giữa tiếng chuông ngân – Hãy cất cao lên lá cờ hòa bình” nghe cũng hoành tráng. Đi biểu diễn được nhiều người vỗ tay ra phết. Chắc vì hát to.

Ơ thế mà dạo này mình ghét “đồng ca” tệ. Cái đồng ca mà mình ghét thật ra khác cái thể loại đồng ca trên kia – nó là cái thể loại cùng nhau ca cẩm. Nghe ít thì được, nghe nhiều sốt cả ruột. Buồn quá, xót quá, đau đớn quá, hu hu hu quá. Bao nhiêu phần cảm xúc thì không biết, nhưng cả làng cùng ca một bài, nghe sáo rỗng vô cùng. Thường thì mình thấy cái buồn thật, cái đau thật nó hay cuộn vào bên trong, và khi được thể hiện ra thường khiến người ta quặn lòng. Dễ nhất và nhạt nhất là bật ra một tiếng kêu “buồn quá”! Thôi, tớ bịt tai đây, từ chối nghe đồng ca nữa.

Bị bắt quả tang lắc lư theo nhạc!

Có mẩu tin này ở đây hơi buồn cười http://vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2007/12/3B9FD7B9/.

"Tại phòng 201 của khách sạn này, khi 7 thanh niên nam nữ bị bắt quả tang đang lắc lư theo điệu nhạc, trên sàn vương vất bao cao su đã qua sử dụng, một bộ bàn đèn thủy tinh dùng để "chơi" " bột đá" - một loại ma túy tổng hợp dạng bột."

Ờ, đương nhiên ma túy thì không OK rồi. Nhưng cái cách đưa tin thì thật là hài hước. "Lắc lư theo nhạc" thì có tội gì mà phải bắt quả tang? Bao cao su đã qua sử dụng thì sao? Đáng lý thấy bao cao su đã qua sử dụng phải khen thưởng cho các đồng chí ấy mới phải. Ý thức thế còn gì. Không sử dụng còn chết hơn. Đấy là chưa kể câu này hoàn toàn sai ngữ pháp .

Tóm lại, tin này nên đưa vào mục chuyện cười.

@Crimson: Phát kiến vĩ đại. Hai chữ đấy công nhận đầy chất thơ.

@None: Câu của None certainly đúng ngữ pháp!

@Đông Phương Bất Bại: VNexpress không đăng tên, nên không rõ có mình trong đó không nữa.

@Vô Danh Kiếm Khách: ừ, anh em nhưng khác nhau, anh ủng hộ mũ bảo hiểm còn em thì kích động quần chúng phản đối chính sách của nhà nước.

Tuesday, 18 December 2007

Dân ta phải biết sử ta...

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép về đời vua Thái Tôn nhà Lý

“Năm ấy (1029), sứ nước Tống là Chương Dĩnh sang làm lễ điếu tang. Lại sai sứ sang phong vua làm quận vương”.

“Mùa đông, tháng 10, đạo Lâm Tây và các châu Đô Kim, Thường Tân, Bình Nguyên làm phản, xâm lấn các châu Tư Lăng (thuộc Quảng Tây ngày nay) của nước Tống, cướp trâu ngựa, đốt nhà cửa rồi về.

Đinh Sửu, năm thứ tư (1037). Mùa xuân, tháng 2, ngày mồng 1, vua thân đi đánh đạo Lâm Tây, sai Khai Hoàng Vương làm đại nguyên soái đánh các châu Đô Kim, Thường Tân, Bình Nguyên, cho Phụng Càn Vương làm kinh sư lưu thủ. Quân đi từ Kinh sư đến đạo Lâm Tây, dẹp yên được. Tháng 3, vua từ đạo Lâm Tây về đến Kinh.”

(1038). “Nhà Tống phong vua làm Nam Bình Vương.”

(1043) “Vua hỏi tả hữu rằng: “Tiên đế mất đi, đến nay đã 16 năm rồi, mà Chiêm Thành chưa từng sai một người sứ nào sang là cớ gì? Hay là uy đức của trẫm không đến họ chăng? Hay là họ cậy có núi sông hiểm trở chăng?” Các quan đáp: “(…) Là vì từ khi bệ hạ lên ngôi đến giờ, nó trái mệnh không đến chầu, bệ hạ chỉ bố đức ban ơn để vỗ về, chưa từng ra oai dung võ để đánh, không phải là cách làm cho người xa sợ oai. (…)” Bấy giờ vua quyết ý đánh Chiêm Thành.”

Vài quan sát nhỏ:

  1. Vua nước Nam nhưng là quận vương nước Tống. (Không riêng đời vua này.)
  2. Đồng bào Thái Mèo quấy nhiễu biên giới nước bạn bị coi là làm phản, vua phải thân chinh đánh phạt. Xong về được nhà Tống thăng tước làm Nam Bình Vương.
  3. Chiêm Thành không đi sứ nước ta thì ta phải đánh nó, vì nó là cá bé, ta là cá to. Trong một tương quan khác thì đến lượt ta là cá bé. Làm cá bé thật chả dễ chịu gì.

Saturday, 15 December 2007

Tim, gan, phèo, phổi, mũ bảo hiểm

Sáng nay, hòa trong không khí náo nức của 85 triệu dân cả nước, anh đã đội mũ bảo hiểm đi ra đường theo quy định của Chính phủ. Thật ra không cần Chính phủ quy định thì anh cũng đã đội rồi, nhưng hôm nay ai cũng đội anh cũng máu hơn. Sau khi đi một vòng quận 8, quận 5, quận 10, quận 1 và quận 7, anh vui sướng ngạc nhiên nhận thấy đồng bào thực hiện quy định về đội mũ bảo hiểm rất tốt, tỷ lệ phải lên đến hơn 99%. Anh có lời khen ngợi các đồng chí đầy tớ của nhân dân đã thực hiện công tác tuyên truyền rất tốt, đồng thời, không quên khen ngợi đồng bào anh có ý thức chấp hành cao. Giá mà luật nào cũng được tuyên truyền và thực hiện tốt như thế này!

Anh chưa nói anh đi ra đường để đi khám sức khoẻ. Công ty cho anh X đồng để một năm đi kiểm tra sức khoẻ một lần. Anh còn đang băn khoăn chưa biết khám cái gì cho hết X đồng của công ty, thì bác sĩ đã cho anh làm một loạt siêu âm và xét nghiệm các thể loại. Thế là anh phải bù vào hơn hai trăm nghìn. Dù sao, anh cũng an tâm khi biết rằng tim gan phèo phổi nói chung lục phủ ngũ tạng của anh đều tốt, sức chiến đấu còn cao, có lẽ nhờ anh chăm tập thể dục mỗi sáng và đọc truyện của các nữ nhà văn Việt Nam mỗi tối. Duy chỉ có tim anh hơi hở van một tí, nhưng bác sĩ bảo chỉ hở sinh lý thôi, không phải bệnh lý kiểu như cái cửa nó cũng phải hở một tí, không có gì đáng ngại. Tuy vậy, anh tự chấm điểm nếu như các bộ phận khác của anh được 10/10 (có bộ phận 12/10, đừng ép anh phải nói bộ phận nào) thì tim của anh chỉ được 9/10. Nói chung cũng hơi mong manh dễ vỡ một tí. Fragile. Handle with care. Có lẽ anh sẽ dán lên ngực trái anh biểu tượng một cái ly thuỷ tinh.


Thursday, 13 December 2007

Bình Ngô đại cáo

Từng nghe:

Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,

Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;

Như nước Đại Việt ta từ trước,

Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,

Núi sông bờ cõi đã chia,

Phong tục Bắc Nam cũng khác;

Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần

Bao đời xây nền độc lập;

Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên

Mỗi bên hùng cứ một phương;

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,

Song hào kiệt thời nào cũng có.

Cho nên:

Lưu Cung tham công nên thất bại;

Triệu Tiết chí lớn phải vong thân;

Cửa Hàm tử bắt sống Toa Đô

Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã

Việc xưa xem xét.

Chứng cứ còn ghi.

Vừa rồi:

Nhân họ Hồ chính sự phiền hà

Để trong nước lòng dân oán hận

Quân cuồng Minh thừa cơ gây loạn

Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh

Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế

Gây thù kết oán trải mấy mươi năm

Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.

Nặng thuế khóa sạch không đầm núi.

Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc,

Ngán thay cá mập thuồng luồng.

Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng,

Khốn nỗi rừng sâu nước độc.

Vét sản vật, bắt dò chim trả,

Chốn chốn lưới chăng.

Nhiễu nhân dân, bắt bẫy hươu đen,

Nơi nơi cạm đặt.

Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,

Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khốn cùng.

Thằng há miệng, đứa nhe răng,

Máu mỡ bấy no nê chưa chán,

Nay xây nhà, mai đắp đất,

chân tay nào phục dịch cho vừa?

Nặng nề những nổi phu phen

Tan tác cả nghề canh cửi.

Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,

Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi!

Lòng người đều căm giận,

Trời đất chẳng dung tha;

Ta đây:

Núi Lam sơn dấy nghĩa

Chốn hoang dã nương mình

Ngẫm thù lớn há đội trời chung

Căm giặc nước thề không cùng sống

Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời

Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.

Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,

Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.

Những trằn trọc trong cơn mộng mị,

Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi

Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,

Chính lúc quân thù đang mạnh.

Lại ngặt vì:

Tuấn kiệt như sao buổi sớm,

Nhân tài như lá mùa thu,

Việc bôn tẩu thiếu kẻ đỡ đần,

Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,

Tấm lòng cứu nước,

Vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,

Cỗ xe cầu hiền,

thường chăm chắm còn dành phía tả.

Thế mà:

Trông người, người càng vắng bóng,

Mịt mù như nhìn chốn bể khơi.

Tự ta, ta phải dốc lòng,

vội vã hơn cứu người chết đói.

Phần vì giận quân thù ngang dọc,

Phần vì lo vận nước khó khăn,

Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần,

Lúc Khôi Huyện quân không một đội.

Trời thử lòng trao cho mệnh lớn

Ta gắng trí khắc phục gian nan.

Nhân dân bốn cõi một nhà,

dựng cần trúc ngọn cờ phất phới

Tướng sĩ một lòng phụ tử,

Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào.

Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,

Dùng quân mai phục, lấy ít địch nhiều.

Trọn hay:

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,

Lấy chí nhân để thay cường bạo.

Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,

Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.

Sĩ khí đã hăng

Quân thanh càng mạnh.

Trần Trí, Sơn Thọ nghe hơi mà mất vía,

Lý An, Phương Chính, nín thở cầu thoát thân.

Thừa thắng đuổi dài, Tây Kinh quân ta chiếm lại,

Tuyển binh tiến đánh, Đông Đô đất cũ thu về.

Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm

Tụy Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm.

Phúc tâm quân giặc: Trần Hiệp đã phải bêu đầu

Mọt gian kẻ thù: Lý Lượng cũng đành bỏ mạng.

Vương Thông gỡ thế nguy,

mà đám lửa cháy lại càng cháy

Mã Anh cứu trận đánh

Mà quân ta hăng lại càng hăng.

Bó tay để đợi bại vong,

Giặc đã trí cùng lực kiệt,

Chẳng đánh mà người chịu khuất,

Ta đây mưu phạt tâm công.

Tưởng chúng biết lẽ ăn năn

Nên đã thay lòng đổi dạ

Ngờ đâu vẫn đương mưu tính

Lại còn chuốc tội gây oan.

Giữ ý kiến một người,

Gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,

Tham công danh một lúc,

Để cười cho tất cả thế gian.

Bởi thế:

Thằng nhãi con Tuyên đức động binh không ngừng

Đồ nhút nhát Thạnh, Thăng đem dầu chữa cháy

Đinh mùi tháng chín,

Liễu Thăng đem binh từ Khâu Ôn kéo lại

Năm ấy tháng mười,

Mộc Thạnh chia đường từ Vân Nam tiến sang.

Ta trước đã điều binh thủ hiểm,

Chặt mũi tiên phong

Sau lại sai tướng chẹn đường

Tuyệt nguồn lương thực

Ngày mười tháng tám, trận Chi Lăng

Liễu Thăng thất thế

Ngày hai mươi, trận Mã Yên

Liễu Thăng cụt đầu.

Ngày hăm lăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong

Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn.

Thuận đà ta đưa lưỡi dao tung phá

Bí nước giặc quay mũi giáo đánh nhau

Lại thêm quân bốn mặt vây thành

Hẹn đến giữa tháng mười diệt giặc

Sĩ tốt kén người hùng hổ

Bề tôi chọn kẻ vuốt nanh

Gươm mài đá, đá núi cũng mòn

Voi uống nước, nước sông phải cạn.

Đánh một trận, sạch không kình ngạc

Đánh hai trận, tan tác chim muông.

Cơn gió to trút sạch lá khô,

Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.

Đô đốc Thôi Tụ lê gối dâng tờ tạ tội,

Thượng thư Hoàng Phúc trói tay để tự xin hàng.

Lạng Giang, Lạng Sơn, thây chất đầy đường

Xương Giang, Bình Than, máu trôi đỏ nước

Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,

Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ.

Bị ta chặn ở Lê Hoa

Quân Vân Nam nghi ngờ

khiếp vía mà vỡ mật !

Nghe Thăng thua ở Cần Trạm,

Quân Mộc Thạnh xéo lên nhau

Chạy để thoát thân.

Suối Lãnh Câu, máu chảy thành sông,

Nước sông nghẹn ngào tiếng khóc

Thành Đan Xá, thây chất thành núi,

Cỏ nội đầm đìa máu đen.

Cứu binh hai đạo tan tành, quay gót chẳng kịp,

Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng.

Tướng giặc bị cầm tù,

Như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng

Thần Vũ chẳng giết hại,

thể lòng trời ta mở đường hiếu sinh

Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền,

ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc,

Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa,

về đến nước mà vẫn tim đập chân run.

Họ đã tham sống sợ chết mà hòa hiếu thực lòng

Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.

Chẳng những mưu kế kỳ diệu

Cũng là chưa thấy xưa nay.

Xã tắc từ đây vững bền

Giang sơn từ đây đổi mới

Càn khôn bĩ rồi lại thái

Nhật nguyệt hối rồi lại minh

Ngàn năm vết nhục nhã sạch làu

Muôn thuở nền thái bình vững chắc

Âu cũng nhờ trời đất tổ tông

linh thiêng đã lặng thầm phù trợ;

Than ôi !

Một cỗ nhung y chiến thắng,

Nên công oanh liệt ngàn năm

Bốn phương biển cả thanh bình,

Ban chiếu duy tân khắp chốn.

Xa gần bá cáo,

Ai nấy đều hay.

Nguyễn Trãi

Sunday, 9 December 2007

Một vật đánh rơi rồi lại nhặt

Là cái bản dịch này. Hôm nọ tìm mãi để đua đòi với bạn kia, nhưng không tìm thấy. Hôm nay thế nào lại nhặt được trên nét. Nguyên do ngày xưa có một em gái than chán đời quá, bảo dịch giùm một bài để mua vui cho em ấy. Thế là dịch một phát thế thôi. Chứ mình có hâm đâu mà suốt ngày ngồi lọ mọ dịch hết bài sang bài khác!

LOVE AT FIRST SIGHT

Wislawa Szymborska


They're both convinced
that a sudden passion joined them.
Such certainty is beautiful,
but uncertainty is more beautiful still.


Since they'd never met before, they're sure
that there'd been nothing between them.
But what's the word from the streets, staircases, hallways -
perhaps they've passed by each other a million times?


I want to ask them
if they don't remember -
a moment face to face
in some revolving door?
perhaps a "sorry" muttered in a crowd?
a curt wrong number" caught in the receiver?
but I know the answer.
No, they don't remember.


They'd be amazed to hear
that Chance has been toying with them
now for years.


Not quite ready yet
to become their Destiny,
it pushed them close, drove them apart,
it barred their path,
stifling a laugh,
and then leaped aside.


There were signs and signals,
even if they couldn't read them yet.
Perhaps three years ago
or just last Tuesday


a certain leaf fluttered
from one shoulder to another?
Something was dropped and then picked up.
Who knows, maybe the ball that vanished
into childhood's thicket?


There were doorknobs and doorbells
where one touch had covered another
beforehand.
Suitcases checked and standing side by side.
One night, perhaps, the same dream
grown hazy by morning.


Every beginning
is only a sequel, after all,
and the book of events
is always open halfway through

TIẾNG SÉT TÌNH YÊU
(Wislawa Szymborska)

Cả hai người đều tin tưởng
rằng đam mê bất chợt đính kết họ với nhau
Niềm tin ấy tuyệt đẹp
nhưng sự bất tất cũng đẹp kém gì đâu

Họ tin chắc họ chưa từng chạm mặt
chẳng có gì chung chia sẻ giữa hai người
Nhưng có thể họ đã triệu lần lướt qua nhau trên đường phố
hay một cầu thang, một hành lang nhưng chẳng nói một lời

Tôi muốn hỏi họ có nhớ chăng
một thoáng mắt nhìn nhau trong cánh cửa quay
hay giữa đám đông buột một lời xin lỗi
hay cộc lốc “nhầm số rồi” trong điện thoại
nhưng tôi biết
họ chẳng hề nhớ đâu

Họ sẽ ngạc nhiên rất đỗi
nếu tôi bảo họ rằng
Số Phận đùa bỡn họ đã nhiều năm

Nhưng chưa vội trở thành Định Mệnh
nên cứ kéo họ gần nhau rồi lại tách nhau ra
lại có lúc giả vờ chặn lối
nén một tiếng cười
rồi vụt tránh xa

Đã có nhiều dấu hiệu
dù họ không nhận ra.
Có lẽ ba năm trước
hoặc Thứ Ba vừa qua

Một chiếc lá vu vơ khẽ lướt
từ vai rồi lại đậu sang vai?
Một vật đánh rơi rồi lại nhặt.
Biết đâu đấy là trái banh từng biến mất
trong lùm cây tuổi thơ xa rồi

Có khi nắm cửa và chuông cửa
trong cùng một cái chạm tay.
Những chiếc va li xếp kề sau khi gửi.
Hay họ mơ cùng giấc mơ một đêm nào, có lẽ
để rồi mở mắt giấc mơ bay.

Mọi sự khởi đầu
thật ra chỉ là tiếp nối
cuốn sách cuộc đời
luôn được dở lưng chừng

Dịch: Goldmund

Friday, 7 December 2007

Entry for December 07, 2007

Hoài tưởng

tặng Hoài tưởng của Hoelderlin

Nhớ về Berlin, là một dòng sông
Và cái chết có trong tưởng tượng
Tôi đi, lên đỉnh một triền thung lũng
Hoa táo bay với sắc màu và nhạc
Tiếng chim kêu trên mặt đất bằng

Tháng tư, Berlin, mùa lá xanh
Buồn chất ngất lên cao lâu thị thành
Ôi, sự vô nghĩa của bản Ballade này
Nó trống rỗng, phập phù, đơn điệu...

Tháng tư, mùa lá xanh
Trở về ga Frankfurt
Đông người, rất đông người
Tôi kéo áo choàng tránh cơn gió
Sờ lên ngực chỉ thấy nỗi buồn

Tôi đi, cây Kastalien úa vàng
Quán rượu bờ sông Spree
Đàn quạ đậu kín nóc nhà thờ
Berlin, một ngày cuối thu...

Tôi đi lên cột tháp truyền hình
Giết chết nỗi buồn ở độ cao 200 mét
Tôi gọi 10 chai Whisky
Đốt hết 100 điếu Marlboro
Một buổi chiều
Không chết

Tôi về khu đổ nát Friedrichhain
Nơi cư ngụ của những tên vô chính phủ
Ăn sáng vào lúc 5 giờ chiều
Quán Xanh, Blues, Jazz...
Em ơi, hát đi, và take it easy!
Hát đi, "em sinh ra từ đâủ"
"Và đừng hỏi tôi là Phi hay Á
"Em thấy không, hồ nước mắt đã cạn khô
"Em thấy không, chúng ta đều đi về hướng đó
"Buồn làm chi. Chỉ có đêm thôị Đêm vui..."

Berlin, mười năm
Dòng Spree xanh, vẫn xanh
Chỉ có lá cây Kastalien nhuộm đỏ
Hoài tưởng không ngày tháng
Tìm kiếm toàn hư ảo
Ngày cuối ra hồ Wannsee
Chỉ có chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh
Đi thôi, những linh hồn cô độc
Ta ở đây quá lâu rồi
(Sao bây giờ ta mới chợt nhận ra điều đó?)
Ta đi thôi! đi thôi!
Có sự ồn ào nào níu giữ?
Berlin, Berlin, Berlin...
Adieu!

11/00

Đinh Tuấn Anh

Thursday, 6 December 2007

Đơn Dương có hoa quỳ vàng

Hơn một người đã phải lòng cái màu vàng của hoa quỳ miền cao nguyên vốn chỉ nở rực vào những ngày lạnh nhất... tháng mười một, tháng mười hai. Càng lạnh hoa càng rực rỡ. Tháng mười hai qua, hoa rụi dần. Để rồi Tết đến, khi trăm ngàn loại hoa khác đua nhau khoe sắc, thì những cụm hoa quỳ ven triền đồi chỉ còn trơ lõi, xấu xí, thảm hại. Hoa quỳ là sứ giả của mùa đông cao nguyên. Mùa đông không có nhiều sứ giả, nên hoa quỳ là sứ giả hiếm hoi và độc đáo. Độc đáo vì cứ vàng rực cho người ta phải lòng. Du khách đến trầm trồ đã đành, dân bản xứ tha hương, cứ những ngày tiết trời se se lạnh lại bồi hồi nhớ cái màu vàng ấy. Cái màu vàng bàng hoàng những triền đồi...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Những tấm ảnh này được post trên một diễn đàn đia phương - không rõ tác giả - nay tự ý post lại. Hy vọng tác giả có nhìn thấy cũng không phiền lòng.

Wednesday, 5 December 2007

Chuyện lan man đầu ngày

Có ba bạn. Bạn thứ nhất người Đà Lạt, đã ở Sài Gòn 15 năm; bạn thứ hai, người miền nào không rõ, ở Sài Gon lâu rồi; bạn thứ ba, người Hà Nội, mới di cư vào Sài Gòn vài ngày. Thật ra thì chuyện ba bạn quê ở đâu hay ở Sài Gòn bao lâu không liên quan gì đến câu chuyện sắp kể ra, giả sử như là có một câu chuyện, nhưng điều đấy tưởng cũng không can hệ gì vì đã bảo là chuyện lan man đầu ngày mà cho nên có chuyện hay không có chuyện có liên quan hay không liên quan thì vẫn cứ kể ra để làm đầu đề cho một câu chuyện sắp kể ấy là giá định có một câu chuyện cho nó lan man. Đã có disclaimer (tiếng Kinh là phủi tay) rồi thì lo gì nữa.

Babạn ngồi vòng quanh một cái bàn. Ngồi vòng quanh nghĩa là cái bàn tròn. Một bạn ăn phở và hai bạn uống cà phê. Bạn uống cafe thì không ăn phở còn bạn ăn phở thì không uống cafe, chả hiểu tại sao. Quán cafe thuộc loại to nằm trên một con đường trung tâm thành phố. Một bạn băn khoăn vị trí đẹp thế này chả biết bán cafe lời lãi bao nhiêu. Bạn chỉ băn khoăn thế thôi chứ bạn không nói ra. Khi bạn nói ra bạn lại nói chuyện văn chương vì bạn và hai bạn kia đều ít nhiều quan tâm đến văn chương. Cái bạn đang ăn phở hình như còn là nhà văn thì phải, mặc dù, bạn ấy quá tươm tất về mặt hình thức để có thể được coi là nhà văn.

Ba bạn nói chuyện một hồi thì thống nhất được hai điều: Điều thứ nhất, T mất tích là một cuốn hay và đáng đọc. Về chuyện này thì một bạn tự nhủ rằng phải có một entry riêng về T mất tích. Vì bạn này chỉ tự nhủ thôi nên hai bạn kia không nghe được. Điều thứ hai, Chuyện lan man đầu thế kỷ là một cuốn truyện sạch sẽ. Một bạn dùng từ "sạch nước cản" để mô tả cuốn này. Tuy nhiên, bạn ấy cũng rất băn khoăn và được hai bạn kia đồng tình rằng là đối với một cuốn sách chỉ được coi là sạch nước cản như vậy, tại sao có một vài bạn khác, được coi là khó tính như ma, lại nồng nhiệt khen ngợi và cho là viết "ở trình độ cao"?. Bạn ấy rất muốn biết "trình độ cao" là trình độ như thế nào? Phải chăng vì trong truyện có viết về chuyện chuột chết? Hay là vì truyện ấy rất lan man?





Sunday, 2 December 2007

Không viết gì cho một sáng chủ nhật - chỉ đú dịch thơ thơ dịch thôi

The wind (By Henry Longfellow)

I saw you toss the kites on high,
And blow the birds about the sky;
And all around I heard you pass
Like ladies' skirts across the grass-

O wind ablowing all day long,
O wind that sings so loud a song!
*
I saw the different things you did,
But always you yourself you hid.
I felt you push I heard you call,
I could not see yourself at all.

O wind ablowing all day long,
O wind that sings so loud a song!
*
O you that are so strong and cold,
O blower are you young or old?
Are you a beast of field and tree,
Or just a stronger child than me?

O wind ablowing all day long,
O wind that sings so loud a song!

Bản dịch của Gỗ Mun

Diều cao nhờ gió lên ngôi
Gío nâng bao cánh chim vời trời xanh
Luôn nghe hơi gió bên mình
Thướt tha như váy bồng bềnh cỏ tơ

Suốt ngày dài gió reo ca
Những bài ca gió ngân nga suốt ngày

*

Biết bao việc gió làm đây
Mà sao gió cứ che tay giấu mình?
Gió rộn ràng gió rung rinh
Mà sao chẳng thấy bóng hình gió ơi

Suốt ngày dài gió reo vui
Những bài ca gió chơi vơi suốt ngày

*

Gió già, hay trẻ thơ ngây?
Mà sao mạnh mẽ, mà đầy cách xa?
Gió là quỷ cánh đồng hoa?
Hay là cậu bé lắm trò nghịch thôi?

Suốt ngày dài gió reo chơi
Những bài ca gió rền vui suốt ngày.

Phê bình văn học theo kiểu An ninh thủ đô

Reproduced tại Vietnamnet. Ở đây ạ.

Muốn bắt mạch cũng được nhưng phải lương y như từ mẫu mới đi bắt mạch kê đơn chứ lang băm kê đơn con bệnh lăn ra giãy đành đạch ngay nhị linh em nhỉ anh gọi tên em vì đây nghề của em ứ phải nghề của anh dưng mà anh lục vân tiên giữa đường thấy sự bất bình chẳng tha thôi chỉ cần viết như anh thế này là có thể bị các cụ phê bình văn học của an ninh thủ đô mắng cho rồi ấy nhỉ chị phan huyền thư còn bị kêu xẻ thịt tiếng việt kia kìa hu huhu dạo này anh rất khoái kiểu khóc hu hu của em cát khuê nhé nghe thật là tao nhã lê bá khánh trình cụ thắng thoạt tiên đưa di ảnh cụ tiên điền kế đến thấy chưa ép phê cụ quẳng luôn một mớ di ảnh các cụ chế cụ hàn cụ xuân không quên còm men rằng chết như các cụ mới thật là liệt sĩ hu hu hu thương quá các cụ ra người thiên cổ bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi mà chưa được yên thân thương lắm thay hu hu ban đầu ngỡ cụ là "bạn đọc viết" sau đó mới thấy cụ kể công cụ là nhà phê bình "khuynh trẻ" nghĩ mà kinh nhị linh em ơi anh khuyên em đừng theo nghịêp phê bình làm gì người đời cứ cho nhà phê bình cá mè một lứa ai đâu mà phân biệt phê bình kiểu an ninh thủ đô với phê bình kiểu xót bon đâu em ơi hu hu hu thà em cứ đi dịch dâm thư phổ biến kiến thức giới tính cho bàng dân thiên hạ sau này có khi còn được tố quốc ghi công huân chương vì sự nghiệp phòng chống và phát triện mại dâm chứ phê bình làm gì nhục nhã lắm em ơi hãy nhớ lấy lời anh nhằm thẳng quân thù mà bắn nhe em.